Thursday, August 20, 2026

CUỘC ĐỜI TRUÂN CHUYÊN CỦA MỸ NHÂN BÊN CẠNH TRUNG TƯỚNG VNCH NGÔ QUANG TRƯỞNG MÀ ÍT NGƯỜI BIẾT ĐẾN

Thấy bài này hay nên xin phép tác giả được đăng lại. Nội dung bài nói về sự cam chịu của một người vợ lính trong chiến tranh. Nhiều thập niên trước đây tình cờ thoáng thấy cựu Trung Tướng Ngô Quang Trưởng ngồi im lặng suy tư ở hàng ghế đầu. Không nhớ rõ là buổi hội ngày hôm đó là một ngôi chùa Việt Nam ở Maryland hay trong một buổi giúp gây quỹ gì đó ở tiểu bang Virginia, vì đã lâu lắm rồi. Chỉ nhớ cái cảm giác tò mò lẫn cảm phục trước một người đàn ông cao niên ôm ốm khắc khổ trong bộ âu phục màu nâu nhạt. Thấy lạ vì mường tượng đó là một vị tướng trong bộ quân phục ở miền địa đầu giới tuyến trong các hồi ký chiến tranh.
CUỘC ĐỜI TRUÂN CHUYÊN CỦA MỸ NHÂN BÊN CẠNH TRUNG TƯỚNG VNCH NGÔ QUANG TRƯỞNG MÀ ÍT NGƯỜI BIẾT ĐẾN
Trong cuộc đời của cố Trung tướng Ngô Quang Trưởng, một trong những vị tướng nổi bật của Quân lực Việt Nam Cộng hòa, có một người phụ nữ luôn âm thầm đứng phía sau, không ồn ào, không phô trương, nhưng lại gắn bó với ông qua từng bước thăng trầm của lịch sử. Đó là bà Nguyễn Tường Nhung, trưởng nữ của nhà văn Thạch Lam, người đã cùng ông đi qua chiến tranh, chia ly, lưu vong, và cả những năm tháng lặng lẽ cuối đời nơi đất khách.
Bà Nguyễn Tường Nhung sinh năm 1936 trong một gia đình danh giá về văn chương – dòng họ Nguyễn Tường, nơi từng sản sinh ra những tên tuổi lớn của Tự Lực Văn Đoàn. Cha bà là nhà văn Thạch Lam, một trong những cây bút tiêu biểu của văn học Việt Nam hiện đại, nổi tiếng với giọng văn tinh tế, giàu cảm xúc và đầy lòng trắc ẩn. Tuy nhiên, tuổi thơ của bà không trọn vẹn trong sự êm đềm. Khi Thạch Lam qua đời năm 1942, bà mới chỉ là một đứa trẻ. Sự ra đi sớm của người cha tài hoa đã để lại khoảng trống lớn trong cuộc đời bà, buộc bà phải trưởng thành trong thiếu thốn, trong ký ức về một người cha chỉ còn qua những trang sách và lời kể.
Lớn lên giữa không khí văn chương, nhưng cuộc đời bà lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác khi gặp Ngô Quang Trưởng – một người lính trẻ của binh chủng Nhảy dù. Họ gặp nhau trong những năm tháng đất nước đang chuyển mình dữ dội bởi chiến tranh. Khi ấy, ông Trưởng chỉ là một sĩ quan cấp thấp, chưa có danh tiếng, chưa có quyền lực, chỉ có lý tưởng và con đường binh nghiệp đầy gian nan phía trước.
Mối tình của họ không bắt đầu bằng những điều lãng mạn kiểu văn chương, mà bằng sự cảm mến giản dị, rồi dần dần trở thành một sự gắn bó sâu sắc. Bà yêu ông khi ông chưa là gì cả, và chính điều đó đã tạo nên một mối quan hệ bền chặt hiếm có. Họ kết hôn khi ông còn mang cấp bậc Trung úy, bước vào cuộc sống gia đình trong bối cảnh chiến tranh ngày càng khốc liệt.
Sau hôn nhân, bà Nguyễn Tường Nhung nhanh chóng hiểu rằng mình không chỉ là vợ của một người đàn ông, mà là vợ của một người lính. Và rồi, khi chồng thăng tiến, bà lại trở thành phu nhân của một vị tướng – một danh xưng nghe có vẻ vinh quang, nhưng lại đi kèm với vô vàn lo âu và áp lực. Bà từng chia sẻ rằng, cái gọi là “phu nhân” không phải là cuộc sống nhung lụa, mà là những đêm dài chờ tin chồng ngoài mặt trận, là những lần di chuyển liên tục theo vùng chiến thuật, là nỗi thấp thỏm thường trực không biết ngày mai sẽ ra sao.
Ngô Quang Trưởng sinh năm 1929, trưởng thành từ quân đội, từng phục vụ trong binh chủng Nhảy dù và dần khẳng định năng lực qua nhiều vị trí quan trọng. Ông được đánh giá là một vị tướng có kỷ luật, điềm tĩnh và có khả năng chỉ huy tốt. Năm 1972, ông được bổ nhiệm làm Tư lệnh Quân đoàn I, gắn liền với chiến dịch tái chiếm Quảng Trị – một trong những trận đánh khốc liệt nhất của giai đoạn “Mùa hè đỏ lửa”. Chính từ đây, tên tuổi của ông được nhắc đến nhiều hơn, không chỉ trong nội bộ quân đội mà cả trong các tài liệu nghiên cứu sau này.
Nhưng phía sau những chiến công và quyết định quân sự ấy là cuộc đời của một người vợ luôn sống trong chờ đợi. Bà Nguyễn Tường Nhung không chỉ chứng kiến sự thăng tiến của chồng, mà còn là người hiểu rõ cái giá phải trả cho mỗi quyết định của ông. Bà biết rằng mỗi mệnh lệnh đưa ra đều gắn liền với sinh mạng của binh lính, với số phận của cả một vùng đất. Và bà cũng hiểu rằng, người gánh nặng lớn nhất chính là người chồng của mình.
Mối tình giữa họ vì vậy không cần những lời thề non hẹn biển. Đó là tình yêu được thử thách qua thời gian, qua chiến tranh, qua những lần chia xa mà không biết ngày gặp lại. Bà đi bên ông từ lúc ông là một sĩ quan trẻ, chứng kiến từng bước ông bước lên đỉnh cao binh nghiệp, và cũng là người cùng ông đi qua những năm tháng cuối cùng khi tất cả đã đổi thay.
Sau biến cố năm 1975, gia đình bà rời Việt Nam, bắt đầu cuộc sống lưu vong tại Hoa Kỳ. Từ đảo Guam đến trại Fort Chaffee, họ cũng như hàng ngàn người Việt khác, phải làm lại cuộc đời từ con số gần như trắng tay. Không còn quân hàm, không còn chức vụ, không còn danh vị, chỉ còn lại những con người phải thích nghi với một cuộc sống hoàn toàn xa lạ.
Trong những năm tháng ở Mỹ, Trung tướng Ngô Quang Trưởng sống khá lặng lẽ. Ông ít khi nói về quá khứ, có lẽ bởi những ký ức chiến tranh quá nặng nề. Còn bà Nguyễn Tường Nhung, bằng trí nhớ và sự nhạy cảm của một người lớn lên trong môi trường văn chương, đã ghi lại những gì mình trải qua trong hồi ký – từ tuổi thơ mất cha, đến cuộc hôn nhân với một người lính, rồi hành trình lưu vong nơi đất khách.
Điều khiến nhiều người xúc động là sau khi ông Ngô Quang Trưởng qua đời ngày 22 tháng 1 năm 2007 tại Fairfax, Virginia, bà đã thực hiện tâm nguyện cuối cùng của chồng. Năm 2008, bà đưa tro cốt ông trở về Việt Nam, rải tại đèo Hải Vân – nơi gắn bó với một phần ký ức quân ngũ của ông. Đó không chỉ là hành động của một người vợ, mà còn là một lời tiễn biệt lặng lẽ, khép lại một hành trình dài của hai con người đã đi cùng nhau qua gần trọn một thời đại biến động.
Nhìn lại cuộc đời bà Nguyễn Tường Nhung, người ta thấy hiện lên nhiều lớp ký ức đan xen. Bà là con gái của một nhà văn nổi tiếng, nhưng không chọn con đường văn chương, mà lại gắn đời mình với một người lính. Bà từng sống trong danh vị, nhưng cũng từng trải qua những ngày tháng tha hương, mưu sinh nơi xứ người. Bà chứng kiến vinh quang, nhưng cũng đi qua mất mát, chia ly và nỗi buồn của một thế hệ.
Câu chuyện của bà và Trung tướng Ngô Quang Trưởng vì thế không chỉ là câu chuyện của một cặp vợ chồng. Đó là câu chuyện của cả một thế hệ bị cuốn vào vòng xoáy lịch sử, của những con người đã sống, đã lựa chọn và đã chấp nhận hậu quả của thời đại mình.
Có những mối tình không cần lời hoa mỹ, không cần những câu chuyện được kể lại nhiều lần. Chỉ cần nhìn vào hành trình mà họ đã đi cùng nhau – từ những ngày trẻ tuổi, qua chiến tranh, qua ly hương, cho đến khi một người ở lại đưa người kia trở về với đất mẹ – cũng đủ hiểu đó là một mối tình sâu sắc đến mức nào.
Lịch sử Việt Nam
DONRY NGUYEN

 

Wednesday, August 19, 2026

Cơ cấu tổ chức Bộ Tổng Tham mưu Quân lực Việt Nam Cộng hòa (1955–1975): Quá trình hình thành, cải tổ và vận hành

BỘ TỔNG THAM MƯU QUÂN ĐỘI QUỐC GIA VIỆT NAM (1952–1963)

Phiên bản biên soạn học thuật – lịch sử quân sự

I. Bối cảnh hình thành Bộ Tổng Tham Mưu (1952)

Trong tiến trình xây dựng lực lượng vũ trang Quốc gia Việt Nam dưới thời Quốc trưởng Bảo Đại, nhu cầu thiết lập một cơ quan tham mưu tối cao trở nên cấp thiết từ đầu năm 1952. Tuy nhiên, việc bổ nhiệm chức vụ Tổng Tham mưu trưởng gây tranh cãi giữa phía Việt Nam và đại diện chính phủ Pháp, dẫn đến sự trì hoãn trong việc ban hành nghị định thành lập.

Đến cuối tháng 5 năm 1952, Bộ Tổng Tham Mưu (Bộ TTM) được chính thức xác lập, với ngày thành lập được quy định là 1/5/1952. Nhân sự chỉ huy ban đầu gồm:

  • Thiếu tướng Nguyễn Văn Hinh – Tổng Tham mưu trưởng

  • Trung tá Trần Văn Minh – Tham mưu trưởng

Tổng quân số ban đầu khoảng 150 người, trong đó có 36 sĩ quan và hạ sĩ quan Pháp.

II. Cơ cấu tổ chức ban đầu của Bộ Tổng Tham Mưu

Tổ chức Bộ TTM thời kỳ đầu mang tính giản lược, phản ánh giai đoạn sơ khai của Quân đội Quốc gia Việt Nam. Các thành phần chính gồm:

  1. Tổng Tham mưu trưởng và Văn phòng, bao gồm Sở Mật Mã.

  2. Tham mưu trưởng.

  3. Ba Tham mưu phó:

    • Tổ chức & Nhân viên

    • Hành quân & Huấn luyện

    • Tiếp vận

  4. Chỉ huy trưởng Viễn thông.

  5. Bốn phòng tham mưu: Phòng 1, 2, 3, 4.

  6. Nha An ninh Quân đội.

  7. Ban Không quân và Ban Hải quân.

  8. Trung tâm Công văn – Công điện, bao gồm Trung tâm Truyền tin.

  9. Bốn nha trực hệ: Nhân viên, Quân nhu, Quân y, Quân cụ.

  10. Bộ Chỉ huy Tổng hành dinh và Đại đội Tổng hành dinh.

Trong giai đoạn 1952–1953, nhiều đơn vị mới được bổ sung nhằm đáp ứng nhu cầu mở rộng lực lượng:

  • Ban Tác động Tinh thần (sau là Phòng 5, rồi Nha Chiến tranh Tâm lý).

  • Ban Tổng Nghiên cứu.

  • Nha Quân Trường (sau hợp nhất thành Tổng Cục Quân Huấn).

  • Phòng 6 (gián điệp).

  • Phòng Không quân và Phòng Hải quân – tiền thân các Bộ Tư lệnh chuyên ngành.

III. Viễn thông quân sự và vị trí của ngành Mật mã

Chỉ huy trưởng Viễn thông đầu tiên là Thiếu tá Richard, sĩ quan Pháp tốt nghiệp Trường Polytechnique Versailles. Ông phụ trách phối hợp hệ thống truyền tin giữa QĐQGVN và Bộ Tư lệnh Quân viễn chinh Pháp.

Trong giai đoạn đầu, Sở Mật Mã trực thuộc Văn phòng Tổng Tham mưu trưởng, chưa nằm trong hệ thống Viễn thông. Điều này tạo nên sự phân tách giữa hai lĩnh vực kỹ thuật quan trọng: truyền tin và mật mã.

Đến cuối năm 1953, theo mô hình tổ chức của quân đội Pháp, Sở Mật Mã được sát nhập vào Bộ Chỉ huy Viễn thông, đổi tên thành Phòng Mật Mã Trung ương, đánh dấu bước chuyển mình quan trọng của ngành.

IV. Mở rộng lực lượng và nhu cầu truyền tin (1952–1954)

Từ cuối 1952 đến 1954, QĐQGVN phát triển nhanh chóng:

  • Tăng số tiểu đoàn bộ binh từ 30 lên hơn 110 đơn vị các loại.

  • Thành lập các liên đoàn bộ binh, trung đoàn vệ binh, sư đoàn Việt Nam.

  • Mở rộng hệ thống hành chánh, tiếp vận, huấn luyện.

Để đáp ứng nhu cầu thông tin liên lạc, các đại đội truyền tin được bố trí tại các quân khu:

  • QK I: Gia Định, Cần Thơ

  • QK II: Huế

  • QK III: Hà Nội, Nam Định

  • QK IV: Ban Mê Thuột

Năm 1953–1954, thêm các đại đội truyền tin cho các sư đoàn mới và các phân đội truyền tin do sĩ quan Việt chỉ huy.

V. Tiếp liệu và sửa chữa truyền tin

Hệ thống tiếp liệu truyền tin ban đầu nằm trong Quân Cụ, theo mô hình quân đội Pháp. Năm 1953, Phòng Vật liệu Truyền tin được tách ra thành Nha Vật liệu Truyền tin Trung ương, do Trung tá Lê Văn Hiền làm giám đốc. Đến 1954, thêm bốn chi nhánh sửa chữa tại:

  • Nam Định

  • Hải Phòng

  • Đà Nẵng

  • Nha Trang

VI. Huấn luyện truyền tin và mật mã

1. Huấn luyện truyền tin

Từ 1952, bốn Trung tâm Huấn luyện Kỹ thuật Truyền tin (CITTR) được thành lập tại:

  • Gia Định

  • Huế

  • Hà Nội

  • Ban Mê Thuột

Đến 1956, các trung tâm này hợp nhất thành Trung tâm Huấn luyện Truyền tin Vũng Tàu.

Song song, Trường Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức mở chương trình đào tạo sĩ quan truyền tin từ năm 1953. Năm 1957, Liên trường Võ khoa Thủ Đức ra đời, gồm các trường chuyên nghiệp: Truyền tin, Công binh, Pháo binh, Thiết giáp, Quân cụ, Hành chánh tài chánh.

2. Huấn luyện mật mã

Ngành mật mã phát triển mạnh từ 1953, với việc ban hành các quy định kỹ thuật – an ninh, mở rộng nhân sự và tổ chức các khóa đào tạo sĩ quan mật mã đầu tiên với sự hỗ trợ của Pháp.

VII. Đào tạo sĩ quan truyền tin tại Pháp

Từ 1950–1956, nhiều sĩ quan Việt Nam được gửi sang Trường Truyền tin Montargis (Pháp) để đào tạo chuyên môn. Các khóa học này tạo nên đội ngũ nòng cốt cho ngành truyền tin và mật mã trong QĐQGVN.

VIII. Thanh tra mật mã toàn quân (1954)

Năm 1954, Bộ TTM tiến hành một cuộc thanh tra quy mô toàn quân về hệ thống mật mã. Mục tiêu:

  1. Nâng cao nhận thức của các cấp chỉ huy về vai trò của mật mã.

  2. Kiểm tra an ninh – tổ chức tại các đơn vị.

  3. Huấn luyện bổ túc tại chỗ cho sĩ quan và mật mã viên.

Cuộc thanh tra đạt kết quả tốt, góp phần củng cố vị thế của ngành mật mã trong QĐQGVN.

IX. Giai đoạn 1955–1963: Tái cấu trúc và chuyển dịch

  • 1955: Thay đổi nhân sự Viễn thông – Mật mã.

  • 1957: Một số sĩ quan được gửi sang Hoa Kỳ đào tạo nâng cao.

  • 1961: Liên trường Võ khoa Thủ Đức giải tán; Trường Truyền tin chuyển về Vũng Tàu.

  • 1963: Sau biến cố 1/11/1963, nhiều sĩ quan truyền tin – mật mã bị thuyên chuyển.

X. Đặc điểm văn hóa quân sự của ngành Mật mã

Ngành mật mã hình thành một truyền thống nội bộ đặc thù, dựa trên tinh thần đoàn kết, chia sẻ kinh nghiệm và hỗ trợ lẫn nhau. Các buổi họp mặt, sinh hoạt nội bộ trở thành môi trường trao đổi chuyên môn và gắn kết đồng đội, góp phần tạo nên bản sắc riêng của ngành trong QĐQGVN.

*******************************************************

Cơ cấu tổ chức Bộ Tổng Tham mưu Quân lực Việt Nam Cộng hòa (1955–1975): Quá trình hình thành, cải tổ và vận hành

Tóm lược

Bài nghiên cứu này khảo sát tiến trình hình thành và phát triển của Bộ Tổng Tham mưu Quân lực Việt Nam Cộng hòa (QLVNCH) từ đầu thập niên 1960 đến tháng 4 năm 1975. Dựa trên tư liệu tổ chức – biên chế, bài viết phân tích sự thay đổi trong cơ cấu chỉ huy, hệ thống phòng – nha – tổng cục, và vai trò của các lực lượng trực thuộc. Qua đó, bài nghiên cứu làm rõ cách QLVNCH xây dựng một bộ máy quân sự hiện đại, thích ứng với yêu cầu chiến tranh quy ước và phản du kích trong bối cảnh miền Nam Việt Nam.

1. Bối cảnh hình thành Bộ Tổng Tham mưu

Sau khi chính thể Việt Nam Cộng hòa được thiết lập (1955), nhu cầu xây dựng một bộ máy quân sự quy củ trở nên cấp thiết. Đầu thập niên 1960, Bộ Tổng Tham mưu (BTTM) bắt đầu mở rộng quy mô, bổ sung các cơ quan chuyên môn như:

  • Nha Chiến tranh Tâm lý

  • Nha Xã hội

  • Nha Cựu chiến binh và Phế binh

  • Bộ Tư lệnh Hành quân – cơ quan chỉ huy chiến lược cao nhất dưới quyền BTTM

Việc hình thành các cơ quan này phản ánh xu hướng chuyên nghiệp hóa quân đội theo mô hình Hoa Kỳ, đồng thời đáp ứng yêu cầu điều hành một lực lượng quân sự đang tăng trưởng nhanh.

2. Cơ cấu Bộ Tổng Tham mưu trước cải tổ 1965

Cơ cấu tổ chức giai đoạn này được chia thành sáu khối lớn, thể hiện sự phân tầng rõ rệt giữa chỉ huy, tham mưu và lực lượng tác chiến.

2.1. Khối Lãnh đạo

Gồm bốn chức vụ chủ chốt:

  • Tổng Tham mưu trưởng

  • Tổng Tham mưu phó

  • Tham mưu trưởng Liên quân

  • Phụ tá Tổng Tham mưu trưởng

Đây là bộ phận hoạch định chiến lược và điều phối toàn bộ hệ thống tham mưu.

2.2. Khối Cơ quan

Khối này bao gồm các phòng tham mưu (Phòng 1–7), các nha chuyên môn, Bộ Chỉ huy Tổng hành dinh, Bộ Chỉ huy Quân cảnh, Cục An ninh Quân đội, Cục Truyền tin và Đoàn Nữ Quân nhân. Đây là trung tâm điều hành hành chính – tác chiến của toàn quân.

2.3. Khối Tổng cục

Gồm ba tổng cục lớn:

  • Tổng cục Tiếp vận – phụ trách hậu cần, quân nhu, quân cụ, vận tải, kho tàng

  • Tổng cục Quân huấn – quản lý hệ thống trường quân sự và trung tâm huấn luyện

  • Tổng cục Chiến tranh Chính trị – phụ trách tâm lý chiến, chính huấn, xã hội và tuyên úy

Các tổng cục này đóng vai trò xương sống trong việc duy trì năng lực tác chiến và đào tạo quân nhân.

2.4. Khối Quân, Binh chủng

Gồm Không quân, Hải quân, Pháo binh và Thiết giáp – các lực lượng chủ lực yểm trợ và tác chiến.

2.5. Khối Quân khu – Quân đoàn

Bốn Quân đoàn phối hợp với bốn Quân khu, cùng Biệt khu Thủ đô, tạo thành hệ thống chỉ huy lãnh thổ trên toàn quốc.

2.6. Lực lượng Tổng trừ bị

Gồm các lực lượng tinh nhuệ:

  • Sư đoàn Nhảy dù

  • Sư đoàn Thủy quân Lục chiến

  • Binh chủng Biệt động quân

  • Liên đoàn 81 Biệt cách dù

Đây là lực lượng cơ động chiến lược của BTTM.

3. Cải tổ 1965 và cơ cấu Bộ Tổng Tham mưu đến tháng 4/1975

Cuộc cải tổ năm 1965 nhằm tinh giản bộ máy, tăng tính hiệu quả trong chỉ huy và phù hợp với yêu cầu chiến tranh ngày càng ác liệt.

3.1. Khối Lãnh đạo

Cơ cấu được mở rộng thành năm chức vụ:

  • Tổng tham mưu trưởng

  • Phó Tổng tham mưu trưởng

  • Phụ tá Hành quân

  • Tham mưu trưởng

  • Tham mưu phó Nhân viên

Sự phân tách này giúp tăng tính chuyên môn hóa trong điều hành.

3.2. Khối Cơ quan

Các phòng tham mưu được tổ chức lại, bổ sung:

  • Trung tâm Viễn thông

  • Trung tâm Truyền tin Chiến thuật

  • Trung tâm Hành quân

Điều này phản ánh nhu cầu điều hành tác chiến hiện đại, dựa trên hệ thống thông tin – truyền tin tiên tiến.

3.3. Khối Tổng cục

Tiếp tục duy trì ba tổng cục: Tiếp vận, Quân huấn và Chiến tranh Chính trị, với hệ thống trường, cục và trung tâm trực thuộc.

3.4. Khối Quân, Binh chủng

Gồm bốn lực lượng chủ lực: Không quân, Hải quân, Thiết giáp và Pháo binh.

3.5. Khối Quân khu – Quân đoàn

Bốn Quân đoàn và Biệt khu Thủ đô tiếp tục duy trì hệ thống chỉ huy lãnh thổ.

3.6. Lực lượng Tổng trừ bị

Giữ nguyên bốn lực lượng tinh nhuệ như trước cải tổ.

4. Nhân sự Bộ Tổng Tham mưu tháng 4/1975

Danh sách nhân sự cho thấy bộ máy chỉ huy cao nhất của QLVNCH trong những ngày cuối cùng. Một số vị trí tiêu biểu:

  • Đại tướng Cao Văn Viên – Tổng Tham mưu trưởng

  • Trung tướng Nguyễn Văn Mạnh – Tổng Tham mưu phó

  • Trung tướng Đồng Văn Khuyên – Tham mưu trưởng kiêm Tổng cục trưởng Tiếp vận

  • Thiếu tướng Nguyễn Xuân Trang – Tham mưu phó Nhân viên

Cùng các trưởng phòng, chánh văn phòng và chỉ huy các đơn vị trực thuộc.

5. Các đời Tổng Tham mưu trưởng (1954–1975)

Chức vụ Tổng Tham mưu trưởng trải qua 13 vị tướng, phản ánh những biến động lớn của quân đội và chính trường miền Nam. Từ Thiếu tướng Lê Văn Tỵ (1954–1963) đến Chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh (30/4/1975), mỗi giai đoạn đều gắn với các sự kiện quân sự – chính trị quan trọng như đảo chính 1963, chỉnh lý 1964, cải tổ 1965 và sự sụp đổ năm 1975.

6. Nhận định và kết luận

Cơ cấu Bộ Tổng Tham mưu QLVNCH cho thấy một nỗ lực đáng kể nhằm xây dựng bộ máy quân sự hiện đại theo mô hình Hoa Kỳ. Việc hình thành các tổng cục, hệ thống trường huấn luyện, lực lượng tổng trừ bị và các quân binh chủng chủ lực phản ánh trình độ tổ chức cao của quân đội miền Nam.

Tuy nhiên, dù có bộ máy tham mưu – chỉ huy tương đối hoàn chỉnh, QLVNCH vẫn đối mặt với nhiều thách thức: phân tán lãnh thổ, áp lực chiến tranh du kích, biến động chính trị nội bộ và sự thay đổi trong chiến lược của Hoa Kỳ. Những yếu tố này ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả vận hành của Bộ Tổng Tham mưu trong giai đoạn cuối của cuộc chiến.

Giới thiệu cuốn sách

Lược Sử Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa


 


Sách về Bộ TTM/QLVNCH lại 0 có Nha Kỹ Thuật/BTTM ?!
Vậy Ô.Huân có biết gì về BTTM/QLVNCH?
STD_SOG
trích =>Người Gìn Giữ Di Sản của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa - Câu Chuyện của Ông Hồ Đắc Huân
----------------------------
STD_SOG
Trong quyển sách này (3 người)có tên Ô.Huân. Nhưng Ô.Huân chắc có lẽ, 0 biết nhiều về Bộ TTM/QLVNCH?
Hay có thể chưa lần nào làm việc gì nơi đó! Vì cuốn sách ghi hình bìa là Bộ TTM/QLVNCH và huy hiệu BTTM/QLVNCH.
Nhưng chính Ô. Huân lại xác nhận: Nha Kỹ Thuật/TTM lại 0 thuộc Quân đội VNCH và 0 có có tên?!!!
link>>> https://youtu.be/5v6-B0Hljgk?si=DAh8YpnbQ_KxTYGA


Video
Người Gìn Giữ Di Sản của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa - Câu Chuyện của Ông Hồ Đắc Huân Trong chương trình Lịch Sử Qua Chuyện Kể, Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt trân trọng giới thiệu cuộc phỏng vấn với cựu Thiếu tá Hồ Đắc Huân — một quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, một nhân chứng lịch sử và một người sống sót sau nhiều năm trong các trại tù “cải tạo” của chế độ Cộng sản. Ông Hồ Đắc Huân sinh năm 1936 tại Hòa Vang, Quảng Nam – Đà Nẵng. Ông tốt nghiệp Khóa 2 Nhân Vị, Sĩ Quan Hiện Dịch Đặc Biệt tại Đồng Đế, Nha Trang, và có khoảng 20 năm phục vụ trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Chức vụ sau cùng của ông là Thiếu tá, Trưởng toán Huấn luyện Lưu động tại Tiểu khu Ninh Thuận. Sau biến cố năm 1975, ông bị giam giữ trong nhiều trại tù, trong đó có Kỳ Sơn và Tiên Lãnh. Trong cuộc phỏng vấn này, ông kể lại đời quân ngũ, những ngày cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa, cuộc sống khắc nghiệt trong lao tù, những người bạn tù đã hy sinh, cũng như nghị lực giúp ông vượt qua bảy năm tù đày. Đến Hoa Kỳ định cư cùng gia đình vào năm 1991 theo diện HO9, ông tiếp tục dành tâm huyết nghiên cứu, biên soạn và lưu giữ lịch sử Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa qua nhiều tác phẩm quan trọng. Câu chuyện của ông Hồ Đắc Huân không chỉ là ký ức của một cá nhân, mà còn là chứng tích của một thế hệ đã trải qua chiến tranh, tù đày, mất mát và hành trình đi tìm tự do. Kính mời quý vị cùng lắng nghe câu chuyện của cựu Thiếu tá Hồ Đắc Huân.



T 242 

Wed, Aug 19 at 2:01 PM
có rất ít người biết đến "nha kỹ thuật" vnch xưa, ngay cả các quân nhân mang cấp bậc cao trong quân đội vnch cũng không rành về "nkt". vì nó là một đơn vị "không có số quân", không "huy hiệu", biệt lập từ qlvnch. nghĩa là "bí mật", do cia-mỹ yểm trợ và điều động, lương bổng do mỹ phát... sau khi mỹ rút khỏi nam vn thì nkt phải ẩn mình dưới chiếc dù bttm/qlvnch, người ta dùng "huy hiệu bttm cho nkt". chỉ có những quân nhân trực tiếp làm việc với nkt mới rành về đơn vị này thôi.

riêng bộ quân sử qlvnch do phòng 5 bttm soạn: người rành về bộ quân sử qlvnch là cố đại tá nguyễn-huy hùng thuộc binh chủng truyền tin, đã qua đời tại cali-mỹ. ông nói "đã đọc toàn bộ 4 quyển sách qs/qlvnch" để viết về bctt của ông. nếu quý vị nào quen được phu nhân đại tá hùng, hỏi mua hay xin bộ qs này thì rõ hơn. vì tôi nghĩ chỉ có bộ qs/qlvnch nguyên thuỷ mới ghi đầy đủ về sự "hình thành qlvnch" chính xác từ a-z. những cuốn sách viết sau 1975 ở ngoại quốc sau này chỉ nghe "người này nói... người kia kể..." thôi. Không chính xác đâu!


tkd

NHA KỸ THUẬT – BỘ TỔNG THAM MƯU QLVNCH LỊCH SỬ HÌNH THÀNH, TỔ CHỨC VÀ HOẠT ĐỘNG (1960–1975)**

I. Dẫn nhập

Trong hệ thống tổ chức của Quân lực Việt Nam Cộng hòa (QLVNCH), Nha Kỹ Thuật thuộc Bộ Tổng Tham mưu là một đơn vị đặc biệt, hoạt động trong lĩnh vực tình báo chiến lược, chiến tranh ngoại lệ và các công tác bí mật có tầm ảnh hưởng sâu rộng đến toàn bộ chiến cuộc. Từ một phòng sở nhỏ trực thuộc Phủ Tổng thống, đơn vị này từng bước phát triển thành một bộ tư lệnh chiến lược ngang cấp Sư đoàn Tổng trừ bị, với nhiều đơn vị trực thuộc có khả năng hoạt động ngoại biên, xâm nhập, phá hoại và thu thập tin tức trong lãnh thổ đối phương.

Chương này trình bày tiến trình hình thành, cải tổ và hoạt động của Nha Kỹ Thuật từ năm 1960 đến khi giải tán ngày 28 tháng 4 năm 1975, dựa trên hồi ký của một sĩ quan từng phục vụ liên tục trong đơn vị suốt 14 năm.

II. Tiền thân: Sở Khai thác Địa hình – Phủ Tổng thống

1. Chức năng và vị trí trong hệ thống tình báo quốc gia

Sở Khai thác Địa hình là cơ quan tình báo chiến lược trực thuộc Phủ Tổng thống, do Đại tá Lê Quang Tung chỉ huy, hoạt động dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Tổng thống Ngô Đình Diệm và cố vấn Ngô Đình Nhu. Đơn vị này đảm trách:

  • Thu thập tin tức chiến lược về miền Bắc

  • Tổ chức hệ thống điệp báo xâm nhập

  • Điều hành các công tác bí mật quốc nội và quốc ngoại

Trong nội bộ, đơn vị mang mật danh Khiêm Quang, mỗi chữ đại diện cho một phòng. Phòng 45 (Phòng E, sau gọi là Sở Bắc – SB) phụ trách hoạt động điệp báo tại miền Bắc vĩ tuyến 17.

2. Hợp tác với Hoa Kỳ

Các hoạt động đặc biệt được Hoa Kỳ tài trợ và cố vấn thông qua cơ quan Combined Studies thuộc Tòa Đại sứ Mỹ tại Sài Gòn, với sự hỗ trợ kỹ thuật và tài chính của CIA. Hoa Kỳ cung cấp:

  • Chuyên viên tình báo

  • Tài liệu và phương tiện kỹ thuật

  • Tài chính cho các công tác đặc biệt

  • Huấn luyện điệp báo (Clandestine Operations)

Đây là nền tảng quan trọng để Sở Khai thác Địa hình phát triển thành một đơn vị chiến tranh ngoại lệ quy mô lớn sau này.

III. Giai đoạn chuyển hóa (1963–1965)

1. Từ Sở Khai thác Địa hình đến Bộ Tư lệnh Lực lượng Đặc biệt

Đầu năm 1963, Sở Khai thác Địa hình được cải tổ thành Bộ Tư lệnh Lực lượng Đặc biệt (LLĐB) với hai đơn vị nòng cốt: Liên đoàn 77 và Liên đoàn 31. Tuy nhiên, sau biến cố 1/11/1963, Đại tá Lê Quang Tung bị sát hại, LLĐB đổi chỉ huy và dời về Nha Trang.

Trong thời gian này, Sở Bắc được tách khỏi LLĐB và cải danh thành Sở Khai thác / BTTM, do Đại tá Trần Văn Hổ chỉ huy.

2. Sự xuất hiện của MACV–SOG

Song song với cải tổ phía Việt Nam, Hoa Kỳ thành lập MACV–SOG (Studies and Observations Group) – thực chất là Bộ chỉ huy Chiến tranh Ngoại lệ của Hoa Kỳ tại Việt Nam. MACV–SOG phối hợp chặt chẽ với Sở Khai thác trong:

  • Các toán xâm nhập miền Bắc bằng không vận và hải vận

  • Các toán thám sát ngắn hạn vùng biên giới Lào–Việt (STRATA)

  • Các hoạt động biệt hải đánh phá duyên hải Bắc Việt

Sự phối hợp này tạo nền tảng cho sự ra đời của Nha Kỹ Thuật.

IV. Thành lập Nha Kỹ Thuật (1965–1975)

Khoảng 1965–1966, Sở Khai thác được đổi danh thành Sở Kỹ thuật, và không lâu sau được nâng cấp thành Nha Kỹ Thuật / BTTM, tương đương cấp Bộ Tư lệnh Chiến tranh Ngoại lệ, ngang cấp một Sư đoàn Tổng trừ bị, do một Thiếu tướng làm Giám đốc.

1. Cơ cấu tổ chức

Nha Kỹ Thuật gồm các đơn vị đặc biệt sau:

a. Sở Liên Lạc (Biệt kích Lôi Hổ)

  • Hoạt động ngoại biên Việt–Lào, Việt–Miên

  • Tổ chức các toán thám sát, phá hoại, chỉ điểm mục tiêu

  • Gồm 3 Chiến đoàn:

    • Chiến đoàn I (Đà Nẵng)

    • Chiến đoàn II (Kontum)

    • Chiến đoàn III (Ban Mê Thuột)

b. Sở Công tác

Gồm các Đoàn 11, 68, 71, 72, 75.

  • Đoàn 68: tổ chức toán tình báo dài hạn xâm nhập miền Bắc

  • Đoàn 11: toán thám sát ngắn hạn

  • Các đoàn khác: thám sát nội biên, hoạt động đặc biệt theo nhu cầu chiến trường

c. Sở Không Yểm

  • Điều phối trực thăng vận, thả toán, triệt xuất

  • Phối hợp với Phi đoàn 219 và các phi đoàn KQVN

  • Các phi vụ đặc biệt do Không quân Hoa Kỳ thực hiện

d. Sở Phòng vệ Duyên hải (Biệt Hải)

  • Tiền thân: căn cứ Pacific

  • Sử dụng thuyền cải trang, chiến đỉnh SWIFT, NASTY, PTF

  • Tổ chức các toán Biệt Hải tương đương SEAL

  • Xâm nhập duyên hải Bắc Việt, phá hoại mục tiêu, triệt xuất bằng đường biển

e. Sở Tâm lý chiến

  • Điều khiển các đài phát thanh đặc biệt:

    • Đài Tiếng nói Tự Do

    • Đài Gươm Thiêng Ái Quốc

    • Đài Mẹ Việt Nam

  • Thực hiện công tác ly gián, lừa địch, khai thác hồi chánh viên và tù binh

V. Giai đoạn 1968–1975: Thu hẹp hoạt động và chuyển hướng

Sau Tết Mậu Thân và hòa đàm Paris, hoạt động xâm nhập miền Bắc giảm mạnh. Nha Kỹ Thuật chuyển trọng tâm sang:

  • Thám sát biên giới Lào–Miên

  • Hoạt động nội biên trong vùng địch kiểm soát

  • Yểm trợ trực tiếp cho các Quân đoàn

  • Các công tác đặc biệt nhằm ngăn chặn xâm nhập của Bắc Việt

Giám đốc Nha Kỹ Thuật giai đoạn này là Đại tá Đoàn Văn Nu (1968–1975).

VI. Giải tán Nha Kỹ Thuật (28/4/1975)

Ngày 28/4/1975, theo khẩu lệnh của Đại tướng Cao Văn Viên trước khi từ chức, Nha Kỹ Thuật chính thức giải tán. Các đơn vị trực thuộc ngừng hoạt động, chấm dứt một chương dài của chiến tranh ngoại lệ tại Việt Nam.

VII. Kết luận

Nha Kỹ Thuật là một trong những đơn vị bí mật, tinh nhuệ và phức tạp nhất của QLVNCH. Với sự phối hợp chặt chẽ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, đơn vị này đã:

  • Thực hiện hàng trăm công tác đặc biệt

  • Góp phần quan trọng trong việc thu thập tin tức chiến lược

  • Ngăn chặn nhiều đợt xâm nhập của Bắc Việt

  • Tạo ra một lực lượng thám sát – biệt kích có trình độ cao, tinh thần chiến đấu dũng cảm

Dù chiến tranh đã kết thúc, những đóng góp của các chiến sĩ Nha Kỹ Thuật vẫn là một phần quan trọng của lịch sử quân sự Việt Nam Cộng hòa, và xứng đáng được ghi nhận trong các công trình nghiên cứu nghiêm túc.

SỰ HÌNH THÀNH VÀ PHÁT TRIỂN NHA KỸ THUẬT BỘ TỔNG THAM MƯU QLVNCH (1954–1975)**

I. Dẫn nhập

Trong hệ thống quân sự của Việt Nam Cộng hòa, Nha Kỹ Thuật (NKT) là một trong những cơ quan bí mật và đặc biệt nhất. Với danh nghĩa hành chính chỉ là một “Nha” trực thuộc Bộ Tổng Tham Mưu, nhưng thực chất NKT là cơ quan tình báo chiến lược tối mật, chịu sự giám sát trực tiếp của Đại tướng Cao Văn Viên, Tổng Tham Mưu Trưởng QLVNCH.

NKT là trung tâm điều hành các hoạt động chiến tranh ngoại lệ (unconventional warfare), bao gồm:

  • Tình báo chiến lược tại miền Bắc

  • Hoạt động ngoại biên Việt–Lào–Miên

  • Biệt hải xâm nhập duyên hải Bắc Việt

  • Chiến tranh tâm lý và phát thanh bí mật

  • Các toán biệt kích xâm nhập bằng bộ, biển, không vận

Chương này trình bày tiến trình hình thành NKT từ các cơ quan tiền thân thời Pháp, qua thời Đệ Nhất Cộng Hòa, đến khi trở thành một bộ tư lệnh chiến lược của QLVNCH trong Đệ Nhị Cộng Hòa.

II. Nguồn gốc tiền thân (trước và sau 1954)

1. Phòng 6 của Pháp – nền móng ban đầu

Trước Hiệp định Genève (20/7/1954), quân đội Pháp thành lập Comité d’espionage et Contre-espionage, còn gọi là Sixième Bureau hay Phòng 6, để theo dõi hoạt động của cộng sản và các lực lượng quốc gia chống Pháp.

Sau khi Pháp rút khỏi Việt Nam, họ không bàn giao hệ thống mật báo viên cho chính phủ Việt Nam, tạo ra khoảng trống lớn trong công tác tình báo quốc gia.

2. Tái tổ chức tình báo dưới thời Ngô Đình Diệm

Sau Genève, chính phủ Ngô Đình Diệm bắt đầu xây dựng hệ thống tình báo mới để đối phó với lực lượng cộng sản nằm vùng.

Năm 1955, Bộ Quốc phòng thành lập Nha Tổng Nghiên Huấn, gồm ba sở:

  • Sở Liên Lạc (32) – tình báo, xâm nhập, tuyển mộ mật báo viên

  • Sở Bảo Vệ (42) – phản gián, bắt giữ cán bộ cộng sản

  • Sở Công Tác (52) – hành quân thám sát, đột kích

Đây là những đơn vị tiền thân trực tiếp của các bộ phận sau này thuộc Nha Kỹ Thuật.

III. Thành lập Sở Liên Lạc / Phủ Tổng Thống (1956–1957)

Cuối năm 1956, Nha Tổng Nghiên Huấn giải tán. Chính phủ thành lập Sở Liên Lạc, trực thuộc Phủ Tổng Thống, do Thiếu tá Lê Quang Tung làm Giám đốc.

Đặc điểm quan trọng:

  • Sở Liên Lạc không nằm trong hệ thống Bộ Tổng Tham Mưu,

  • Chịu chỉ đạo trực tiếp của Tổng thống Ngô Đình Diệm và cố vấn Ngô Đình Nhu,

  • Hoạt động như một trung tâm tình báo chiến lược quốc gia.

Sở Liên Lạc còn có danh xưng vỏ bọc là “Trung Ương Cục”, đối đầu với “Cục R” của cộng sản.

IV. Hình thành các phòng sở đầu tiên của NKT (1957–1963)

Trong giai đoạn này, Sở Liên Lạc phát triển thành một cơ quan tình báo chiến lược với nhiều phòng:

  • Phòng 35 – hành quân, huấn luyện

  • Phòng 45 (Sở Bắc) – tình báo chiến lược tại miền Bắc

  • Phòng 55 (Sở Nam) – xây dựng lực lượng kháng chiến nằm vùng

  • Phòng 65 – an ninh quân đội

  • Phòng 75 – hồ sơ mật

  • Phòng 95 – truyền tin, điều hành Đại đội 660

Đây là cấu trúc nền tảng của Nha Kỹ Thuật sau này.

1. Huấn luyện chiến tranh ngoại lệ

Từ 1959, CIA phối hợp với Sở Liên Lạc tổ chức các khóa huấn luyện chiến tranh ngoại lệ tại đảo Saipan. Những sĩ quan đầu tiên tham dự gồm:

  • Trung tá Lê Quang Tung

  • Thiếu tá Trần Khắc Kính

  • Đại úy Trần Văn Hổ

  • Và 12 sĩ quan của Sở Liên Lạc

Đây là lực lượng nòng cốt cho các hoạt động xâm nhập miền Bắc sau này.

2. Các chuyến xâm nhập miền Bắc đầu tiên

Từ 1961, Sở Bắc bắt đầu tung điệp viên và toán biệt kích vào miền Bắc bằng bộ, biển, không vận:

  • Vũ Công Hồng (Hirondelle) – vượt sông Bến Hải

  • Phạm Chuyên (Ares) – xâm nhập Quảng Ninh bằng thuyền Nautilus

  • Hà Văn Chấp – Toán Castor – nhảy dù xuống Lai Châu

  • Đặng Chí Bình (Athena) – xâm nhập Hà Tĩnh bằng đường biển

Các hoạt động này được CIA tài trợ qua Combined Studies Division (CSD).

V. Sau đảo chính 1/11/1963: Chuyển giao và tái tổ chức

Sau khi Tổng thống Diệm bị lật đổ, LLĐB được đưa về Nha Trang. Sở Bắc vẫn ở Sài Gòn và tiếp tục hoạt động.

Ngày 1/1/1964, Sở Bắc đổi tên thành Sở Khai Thác, trực thuộc Bộ Tổng Tham Mưu.

VI. Thành lập Nha Kỹ Thuật (đầu 1964)

Đầu năm 1964, Sở Khai Thác được nâng cấp thành Nha Kỹ Thuật (Strategic Technical Directorate – STD), trực thuộc Bộ Tổng Tham Mưu.

Đặc điểm quan trọng:

  • NKT là cơ quan tình báo chiến lược tối mật,

  • Chỉ báo cáo trực tiếp cho Đại tướng Cao Văn Viên,

  • Giám đốc đầu tiên: Đại tá Trần Văn Hổ,

  • Giám đốc cuối cùng: Đại tá Đoàn Văn Nu (1969–1975).

1. Các đơn vị trực thuộc NKT

Từ 1/4/1964, NKT gồm:

a. Sở Liên Lạc (Biệt kích Lôi Hổ)

Hoạt động ngoại biên Việt–Lào–Miên, thám sát, phá hoại, chỉ điểm mục tiêu.

b. Sở Phòng Vệ Duyên Hải (Biệt Hải)

Xâm nhập duyên hải Bắc Việt bằng chiến đỉnh SWIFT, NASTY, PTF; tổ chức toán Biệt Hải tương đương SEAL.

c. Sở Tâm Lý Chiến

Điều hành các đài phát thanh bí mật:

  • Gươm Thiêng Ái Quốc

  • Tiếng nói Tự Do

  • Mẹ Việt Nam

d. Các đơn vị công tác đặc biệt

  • Đoàn 11, 68, 71, 72, 75

  • Các toán xâm nhập miền Bắc

  • Các toán thám sát biên giới Lào–Miên

2. MACV–SOG: Cơ quan đối nhiệm của Hoa Kỳ

Song song với NKT, Hoa Kỳ thành lập MACV–SOG, phối hợp với NKT trong các chương trình OPLAN về chiến tranh ngoại lệ.

VII. Giai đoạn 1968–1975: Thu hẹp và chuyển hướng

Sau Tết Mậu Thân và hòa đàm Paris, hoạt động xâm nhập miền Bắc giảm mạnh. NKT chuyển trọng tâm sang:

  • Thám sát biên giới Lào–Miên

  • Hoạt động nội biên trong vùng địch kiểm soát

  • Yểm trợ trực tiếp cho các Quân đoàn

  • Ngăn chặn xâm nhập của Bắc Việt

VIII. Giải tán Nha Kỹ Thuật (28/4/1975)

Ngày 28/4/1975, theo khẩu lệnh của Đại tướng Cao Văn Viên trước khi từ chức, NKT chính thức giải tán. Các đơn vị trực thuộc ngừng hoạt động, chấm dứt một chương dài của chiến tranh ngoại lệ tại Việt Nam.

IX. Kết luận

Nha Kỹ Thuật là một trong những cơ quan bí mật, tinh nhuệ và phức tạp nhất của QLVNCH. Từ một phòng sở nhỏ thời Pháp, NKT phát triển thành một bộ tư lệnh chiến lược có khả năng:

  • Xâm nhập sâu vào lãnh thổ Bắc Việt

  • Thực hiện chiến tranh ngoại lệ quy mô lớn

  • Phối hợp với CIA và MACV–SOG

  • Điều hành các hoạt động biệt kích, biệt hải, tâm lý chiến

Dù chiến tranh đã kết thúc, những đóng góp của NKT vẫn là một phần quan trọng của lịch sử quân sự Việt Nam Cộng hòa, xứng đáng được nghiên cứu và ghi nhận trong các công trình học thuật.


Friday, May 8, 2026

“Trận đánh” Bộ Tổng Tham Mưu QL.VNCH, hay là ‘chiến công tưởng tượng trên giấy… báo?’ *** Sự dối trá lố bịch, trơ trẽn của bọn cộng phỉ bắc việt

Ðại Tá Quân Lực VNCH Chu Văn Hồ, nguyên Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm Ðiện Toán Nhân Viên, Phòng Tổng Quản Trị, Bộ Tổng Tham Mưu (Bộ TTM) -QLVNCH, hiện cư ngụ tại tiểu bang New Jersey, Hoa Kỳ, là sĩ quan cao cấp duy nhất có mặt tại Bộ TTM- VNCH vào trưa ngày 30 tháng Tư, 1975.
Ông được Bảy Vĩnh, đại diện bọn cộng phỉ bắc việt xâm lược, vào tiếp thu Bộ TTM, cấp cho tờ giấy giới thiệu, “tạm thời có nhiệm vụ bảo quản của công!” trong khi chờ đợi các lực lượng cộng phỉ vào.
Theo lời Ðại Tá Hồ, sáng hôm đó, sau khi hèn tướng Dương Văn Minh tuyên bố buông súng, thì Bộ TTM là một ngôi nhà không chủ, bỏ trống, không còn binh sĩ, chỉ có một số đơn vị trưởng ở lại để “chờ bàn giao” theo lệnh.
Vào khoảng 10 giờ 30 sáng, có một tên cán bộ cộng phỉ bắc việt tên Bảy Vĩnh (trên giấy tờ ghi là quân đoàn trưởng QÐ 2) đi trên xe Jeep do một tên tài xế tên Suốt (phục vụ tại Phòng 7 Bộ TTM làm nội tuyến) đến gặp Ðại Tá Chu Văn Hồ ở Trung Tâm Ðiện Toán Nhân Viên, mượn thang lên treo cờ ở tòa nhà chính, rồi ra về, đến tối mới dẫn một toán quân cộng phỉ đi từ cổng số 1 vào. Khi đó, quân phòng thủ Bộ TTM đã không còn ai nữa.
Bảy Vĩnh đóng quân tại Trung Tâm Ðiện Toán của Ðại Tá Chu Văn Hồ, mấy ngày sau mới bàn giao cho đồng bọn ở bắc việt vào. (Sài Gòn niềm nhớ/ Huy Phương)
Theo bài báo của tên tướng cộng sản Trần Văn Trà đăng trên tạp chí Ngày Nay, số đề ngày 1 tháng Năm, 1990, xác nhận người vào Bộ TTM đi bằng xe Jeep, gặp Ðại Tá Hồ, sau đó lên tòa nhà chính cắm cờ với sự trợ giúp của một hạ sĩ là nội tuyến! Không hè có một tiếng súng nào !
Chấm hết!
Nhưng theo sách vở và sự tuyên truyền dối trá, lố bịch và tởm lợm của bọn cộng phỉ bắc việt, 55 ngày đêm chiến đấu của cộng phỉ là thần tốc, táo bạo, bất ngờ, chắc thắng, vũ bão, sáng tạo, và ca tụng kiểu Võ Nguyên Giáp: “Thần tốc, thần tốc hơn nữa, táo bạo, táo bạo hơn nữa, tranh thủ từng phút, từng giờ, xốc tới mặt trận, giải phóng miền Nam, quyết chiến và toàn thắng!”
Nếu với chỉ một chiếc xe Jeep, chiến lợi phẩm lượm dọc đường và một tên lính nằm vùng, Bảy Vĩnh vào Bộ TTM-QLVNCH treo cờ mà không cần bắn một phát súng, đổ một giọt máu, thì trận đánh chiếm miền Nam có còn chi là hào hùng, vũ bão! (Sài Gòn niềm nhớ/ Huy Phương).
Ðể khoác lác lừa bịp hậu sinh và dân chúng miền Bắc, 10 năm sau, trận chiến này được bịa đặt và vẽ lại trên mặt báo:
Trong cuốn “Tự Ðiển Bách Khoa Quân Sử” của “cái-gọi-là” bộ quốc phòng cộng phỉ bắc việt xuất bản năm 2004 tại Hà Nội, do hơn 100 tên tướng lãnh và hơn 1,000 tên đại tá viết, trong trang 1023, trong bài “Trận Bộ Tổng Tham Mưu,” đã “tự sướng” viết ra những dòng trên giấy, vẽ ra một trận tiến công tưởng tượng thật rẻ tiền, hạ cấp, lố bịch và trơ trẽn đến mức độ kinh tởm như sau:
“Lực lượng địch tại Bộ TTM khoảng 4,400 quân (gồm cơ quan văn phòng, 1 tiểu đoàn tổng hành dinh, 1 tiểu đoàn truyền tin, 1 đại đội quân cảnh, 1 chi đoàn xe tăng thiết giáp, 2 đại đội pháo và súng cối…) Ngoài ra, còn có lực lượng bảo vệ vòng ngoài của hệ thống phòng thủ Sài Gòn.
Với sức mạnh áp đảo, sáng 30 tháng Tư, 1975, ta tiếp tục tiến công tiêu diệt các ổ đề kháng và lực lượng phản kích của địch, hình thành nhiều mũi đột phá cổng chính và cổng 1, 2, 3, đồng loạt đánh chiếm các mục tiêu trong Bộ TTM, làm chủ và kết thúc trận đánh lúc 11 giờ 30 phút. Kết quả diệt, bắt và làm tan rã toàn bộ quân địch:
-Thu và phá hủy gần 200 xe quân sự (phần lớn là xe tăng và xe bọc thép),
-Sáu khẩu pháo,
-Bắn cháy hai máy bay trực thăng,
-Thu hơn 3,500 súng bộ binh và nhiều tài liệu quan trọng…”
Trong “Những trận đánh làm nên lịch sử” do nhà xuất bản Quân Ðội Nhân Dân, Hà Nội, xuất bản, bài “Ðánh chiếm Bộ Tổng Tham Mưu:” khoác lác, dựng chuyện, bịa đặt đến tởm lợm:
“Ðến cổng số 3, Ðại Ðội 6 gặp địch ngăn chặn, súng máy, súng tiểu liên của chúng quét như vãi đạn từ các ô cửa xuống mặt đường, năm chiến sĩ của ta bị thương nặng phải đưa về phía sau. Phải chia cắt để tiêu diệt địch ta mới có thể vào sâu bên trong, chính trị viên Trần Hạng trao đổi với đại đội phó Nguyễn Ðức Dương và lập tức Ðại Ðội 6 tách thành hai mũi. Chính trị viên Hạng chỉ huy mũi thứ nhất vượt qua làn đạn, nhằm hướng Bộ Tổng Tham Mưu tiến vào. Mũi thứ hai do đại đội phó Dương chỉ huy sử dụng M48 bao vây địch ở khu tiếp liệu, tới tấp nã đạn về phía quân ngụy. Chỉ 10 phút sau, tiếng súng địch im bặt.
“Ở ngoài cổng số 6, Ðại Ðội 5 cùng Trung Ðội 2, Ðại Ðội 7 dùng pháo cối chế áp cùng hai chiếc K63, bốn chiếc M48, đột kích thẳng vào khu nhà hai tầng. Nhưng bọn địch đã lập tức di chuyển về phía sân vận động và bắn như điên cuồng về phía quân giải phóng.
“Lúc này, binh lính địch quăng súng, lột áo chạy tháo thân, tiểu đoàn biệt kích dù, tiểu đoàn bảo vệ Bộ Tổng Tham Mưu tan rã nhanh chóng.
“Chỉ một lát sau, lá cờ giải phóng đã tung bay tên nóc nhà Bộ Tổng Tham Mưu ngụy, trong tiếng reo hò của quân ta và nhân dân vùng phụ cận !!!”
Thông Tấn Xã Việt Nam, Tháng Tư, 2015, có bài “Cắm cờ trên nóc Bộ Tổng Tham Mưu” cũng bịa đặt đến mức lố bịch và tởm lợm không kém:
“Qua 40 năm nhưng ông Ðông vẫn nhớ như in từng chi tiết với nỗi niềm tự hào của người lính cụ hồ. Ông kể vào khoảng 11 giờ kém 20 ngày 30 Tháng Tư, 1975 theo đường Trần Xuân Soạn tiến về đường Hàm Nghi, tiểu đoàn 2 đánh thẳng vào cổng số 1 Bộ Tổng Tham Mưu Quân Đội Sài Gòn. Lúc này cuộc chiến đấu vô cùng ác liệt, Tiểu Ðoàn 2 không thể thọc sâu tấn công được.
“Theo lệnh của chỉ huy trưởng Thiều Quang Nông xe bọc thép tiến vào cổng số 2 Bộ Tổng Tham Mưu. Hai lô cốt bị tiêu diệt, thừa thắng xe bọc thép húc tung cánh cửa Bộ Tổng Tham Mưu tiến vào nội tâm. Lúc này xe tăng của ta và quân giải phóng đồng thời tiến vào đánh chiếm các mục tiêu quan trọng của giặc. Ông Ðông hồi tưởng lại.
“Trong đó, xe bọc thép chờ đội trinh sát của ông Ðông lao thẳng vào tòa nhà ba tầng cao nhất. Ông Ðông nhẩy xuống trước, các đồng đội theo sau hỗ trợ. Phía trong nhà Bộ Tổng Tham Mưu còn rất nhiều giặc. Nhanh trí, ông Ðông đã khống chế một tên địch và bắt dẫn lên lối gần nhất nóc nhà ba tầng.
“Sau khi cả đội lên đủ năm người,mỗi người một nhiệm vụ, phối hợp nhanh chóng cắm được lá cờ của lực lượng giải phóng. Ông Ðông mở ba lô lấy cờ, ông Lại Ðức Lưu tung cờ, ông Ðỗ Xuân Hương lồng cờ vào cán.” (Sài Gòn niềm nhớ/ Huy Phương).
Từ câu chuyện ông Bảy Vĩnh với sự trợ giúp của một anh lính nằm vùng trong Bộ TTM, mượn thang treo cờ, biến thành câu chuyện có đến ba anh chàng trong “toán treo cờ,” anh mở ba lô lấy cờ, một anh tung cờ, một anh lồng cờ vào cán, thật là rắc rối!
Ngoài ra, còn nhiều báo và phim bịa đặt dối trá đến mức trơ trẽn và lố bịch nói về trận đánh Bộ TTM và cắm cờ ngày 30 Tháng Tư, 1975, trong phim có nhiều tên bộ đội chạy lúp xúp, nấp sau gốc cây, nhưng lúc quay phim thì toàn bộ các tòa nhà Bộ TTM đã được sơn màu khác rồi!
Trận đánh vào Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, lúc thì bọn cộng phỉ cho là do công của trung đoàn 48, khi thì nói là của bọn khủng bố biệt động Sài Gòn.(Sài Gòn niềm nhớ/ Huy Phương).
Phỏng vấn những nhân vật tưởng tượng không tham gia gì trận đánh như đại tá Nguyễn Văn Tàu và đại úy Lương Hoài Nam, và những nhân vật tự nhận là người cắm cờ đầu tiên ngày 30 Tháng Tư, 1975 ở Bộ Tổng Tham Mưu QL VNCH.
Ðể tìm hiểu sự thật của lịch sử, xin đọc “Lược Sử Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa,” xuất bản năm 2011 (trang 849-854) của các tác giả Trần Ngọc Thống, Hồ Ðắc Huân, và Lê Ðình Thụy, đã in thủ bút của Bảy Vĩnh khi vào gặp Ðại Tá Chu Văn Hồ, chứng nhận Ðại Tá Hồ “đã bàn giao cho cách mạng.”
Hoàn toàn không hề có một đơn vị cộng phỉ bắc việt nào đánh chiếm Bộ TTM ngày 30 tháng Tư, 1975, thì làm gì có việc cộng phỉ bắc việt đã tiến công bắn hạ hai trực thăng, phá hai khẩu pháo, hàng trăm xe bọc thép, và tịch thu hàng ngàn khẩu súng.
Ðây hoàn toàn chỉ là những chiến công tưởng tượng một cách trơ trẽn, nham nhở, rẻ tiền, hạ cấp, nhố nhăng, và lố bịch chỉ có trên mặt giấy… báo để “tự sướng” của bọn phỉ quyền Hà Nội. Thật là gian xảo, điếm đàng, dối trá mà không biết nhục. (Sài Gòn niềm nhớ/ Huy Phương).
Nhất là đoạn văn “cờ được treo trong tiếng reo hò của quân ta và nhân dân vùng phụ cận!” thì quả là phét lác, nói láo quá sức đến mức tởm lợm. Lúc đó có một mình Bảy Vĩnh thì “quân ta” ở đâu mà reo, và trong khu vực quân đội là Bộ TTM rộng lớn, lại ở xa phố xá thì lấy đâu ra dân mà hò reo ?
Cuối cùng thì vẫn là: “Ðừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm” (Cố Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu).
Bệnh mãn tính của bọn cộng phỉ bắc việt là sự dối trá, gian xảo đến kinh tởm, trơ trẽn. Bọn chúng nói láo mà không hề biết nhục và xấu hổ. Viết sử giả tạo, dựng chuyện bịa đặt không đúng sự thật (như những chuyện về Lê Văn Tám, Võ Thị Sáu, Nguyễn Văn Trỗi, Phan Đình Giót, Bế văn Đàn, Cù Chính Lan, ...), cũng giống như người làm chứng gian, lừa bịp dư luận, để cho đời sau rơi vào sự lầm lạc về sự thật lịch sử.
“Chủ nghĩa cộng sản và sự dối trá là một; và để chúng ta thấy rằng dối trá là hiện tượng thuộc về bản chất của các xã hội cộng sản quái thai bệnh hoạn, bất tài, ngu dốt, trên toàn thế giới.” (Sài Gòn niềm nhớ/ Huy Phương).