Wednesday, December 10, 2014

HỘI THẢO CHƯƠNG TRÌNH VẬN ĐỘNG VÀ BẢO TRỢ CÁC SĨ QUAN THƯƠNG PHẾ BINH VNCH


FOR IMMEDIATE RELEASE                                   
December 10, 2014

 
THÔNG BÁO
CUỘC HỌP BÁO VÀ HỘI THẢO CHƯƠNG TRÌNH VẬN ĐỘNG VÀ BẢO TRỢ CÁC SĨ QUAN THƯƠNG PHẾ BINH VNCH CÒN Ở LẠI
VIỆT NAM ĐỊNH CƯ TẠI HOA KỲ.

Trân trọng kính mời quý vị Trưởng Thượng, quý Cựu Quân Nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Quý Đoàn Thể và Hội Đoàn, Quý Đồng Hương, Quý Cơ Quan Truyền Thông, Truyền Thanh, Truyền Hình và Báo Chí.

Thượng Nghị Sĩ Tiểu Bang Janet Nguyễn, Cựu Nghị Viên Thành Phố Garden Grove Andrew Đỗ và Nhạc Sĩ Trúc Hồ, Chủ Tịch Tổng Giám Đốc Trung Tâm Truyền Hình SBTN, và Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh & Qủa Phụ VNCH cùng tổ chức một cuộc họp báo và hội thảo để công bố những nỗ lực đã và đang vận động với Quốc Hội Hoa Kỳ trong dự án Bảo Trợ các Sĩ Quan Thương Phế Binh VNCH còn ở lại Việt Nam sang định cư tại Hoa Kỳ.

 
Vào lúc 1 giờ trưa ngày Chủ Nhật 14 Tháng 12, Tại Hội trường:

 
Việt Báo
14841 Moran Street
Westminster, CA 92683

Có Thức ăn nhẹ và giải khát.

Trân trọng kính mời toàn thể quý vị tham dự đông đảo, sự hiện diện của quý vị nói lên sự quan tâm sâu xa đối với những người đã từng hy sinh để bảo vệ chính nghĩa tự do và sự an bình cho tất cả gia đình của chúng ta.

 
Muốn biết thêm chi tiết xin liên lạc điện Thoại: (916) 651-4034

 
Trân Trọng Cảm tạ,

 
TM. Ban Tổ Chức
Janet Nguyễn
Thượng Nghị Sĩ Tiểu Bang
Địa Hạt 34

Wednesday, October 22, 2014

Houston - Một Thời Để Vui Và Một Thời Để Nhớ

 Trung Covey và TSLXN

Houston-- Một Thời Để Vui Và Một Thời Để Nhớ...


To everything, there is a season, a time for every purpose under heaven:

A time to be born, a time to die

A time to plant, a time to reap

A time to kill, a time to heal

A time to laugh, and a time to weep...


Lời bài hát Turn Turn Turn của the Byrds


Trường Sơn Lê Xuân Nhị


Thành kính tưởng nhớ nhà văn Nguyễn Khắc Hoàng, phi công C-130 đã cất cánh phi vụ cuối cùng để bay về miền cực lạc.  Cám ơn anh ngày xưa đã mặc áo lính để bảo vệ non sông tổ quốc, làm tròn bổn phận người trai thời loạn.  Cám ơn anh ngày hôm nay đã cầm bút để tranh đấu chống Cộng sản bạo tàn, đã làm tròn bổn phận đối với gia đình, với anh em đồng đội Không Quân, và cuối cùng, cao quí hơn cả, đã can đãm oai hùng, giữ được tấm lòng chống Cộng sắt thép của một người lính QLVNCH.

Cõi trời nào nơi anh sẽ đáp xuống, chắc chắn là phải tươi đẹp và an bình hơn cõi trần tục đầy máu lửa hệ lụy mà anh đã sống qua.  Hãy yên nghỉ đi anh Hoàng Mun quý mến của Không Quân Việt Nam.  Hãy yên nghỉ trong sự yêu thương luyến tiếc của gia đình anh và của tất cả những anh em đã từng mặc đồ lính, từ lính dù đến lính địa phương quân, lính Thiết Giáo, lính Lôi Hổ,lính Hải quân, và lính Không Quân...  những người lính và những đồ tiếp liệu của họ mà anh đã từng chuyên chở trên chiếc C-130 Hercules do anh lái trong những bầu trời chập chùng lửa đạn của quê hương mình....

Thương nhớ anh...


Thành phố Houston nằm phía Tây của New Orleans nơi tôi ở, cách chừng 300 dặm.  300 dặm hay 6 giờ đồng hồ lái xe, hay 12 giờ, kể cả đi vẫn về, là một khoảng cách ... tuy xa mà gần, tuy gần mà xa....

Tại sao gần và tại sao xa?  Xin thưa, gần là hễ khi nào có mục ăn nhậu nhảy đầm thì đừng nói 6 tiếng, cho dù 24 tiếng thì thằng này cũng vẫn lái xe phom phom đi được như thường.  Vừa lái xe lại vừa ... huýt gió um sùm là đằng khác.  Nhưng xa là bởi vì khi nào chẳng có mục gì vui thì dù có nửa tiếng đồng hồ cũng thấy xa như vạn dặm, tôi chẳng bao giờ đi.  (Cứ hỏi mụ vợ tôi thì biết.  Đường từ nhà tôi ra chợ không tới 15 phút đồng hồ mà vợ tôi mỗi lần nhờ tôi đi mua gi là mỗi lần phải vừa... năn nỉ và vừa hăm dọa.)

Vào khoảng những năm 78, 79, tức là chỉ 3, 4 năm sau khi người Việt Nam đặt chân trên đất Mỹ, trong lúc ở thành phố tôi ở chưa có được một tiệm phở nào ăn cho ra hồn, đi khắp thành phố không kiếm ra được một cô nào biết hát, một tay nào biết gãy đờn thì Houston đã có phòng trà ăn nhậu nhảy đầm, có cao lâu tửu quán Việt Nam với đồ ăn thức uống đầy đủ như Việt Nam, có chợ búa Việt Nam bán đủ mọi thứ hàng, và dĩ nhiên, có nhiều thứ khác nữa rất ly kỳ hấp dẫn mà tôi rất thích nhưng không tiện nói ra đây.  Vì lẽ đó, cứ 5,3 tháng một lần, tôi hay rủ bạn bè sang Houston chơi.  Nói đúng ra là du hí, hay đi du lịch Houston.

Tôi nhớ hồi đó, hàng quán của người Việt Nam ở Houston đa số đều tụ tập ở con đường Milam gần phố chính của thành phố.  Lái xe xuống đó, cứ tìm chỗ nào đậu gần con đường Milam rồi cùng nhau xuống xe, cứ việc đi ngang đi dọc, đi đâu cũng nếu không đụng nhà hàng thì cũng đụng tiệm tạp hóa, tiệm ăn, tiệm sách và ngay cả phòng mạch bác sĩ của người Việt Nam.  Mà đồ ăn thức uống chỗ nào cũng ngon, mấy em bán hàng miệng mồm ngọt sớt, ăn mặc đúng mốt hấp dẫn, lâu lâu lại ... nhún cặp mông đít một cái  coi thấy mát con mắt làm sao.  Tiệm tạp hóa đồ đạc cũng bán rẻ hơn ở bên tôi ở rất nhiều.  Nhưng cái tôi khoái nhất là vào tiệm sách.  Chỉ một khu phố mà có tới 3, 4 tiệm.  Không hiểu mấy ông kiếm được ở đâu mà sách phát hành trước 75 bầy bán nhan nhản, băng nhạc và báo chí cũng cả một rừng, đứng lựa cả tiếng đồng hồ lựa chưa xong.

Và lần lần, sau khi đã an cư lạc nghiệp rôi, anh em phe lính tị nạn ta từ từ gom lại với nhau.  Không Quân thì thành lập hội Không Quân, Hải quân cũng thành lập hội, Nhảy dù...  vân vân và vân vân.  Không phải mình là Không Quân lại đi khen Không Quân thì coi hơi kỳ, nhưng nói nhỏ cho nhau nghe, trong các hội đoàn cựu quân nhân thì Không Quân có vẻ ngon lành nhất.

Ngon lành chỗ nào?  Xin thưa, anh em Không Quân Việt Nam Houston là nơi đầu tiên đứng ra tổ chức Đêm Không Gian và phát hành tờ Đặc san Lý Tưởng, tức là “chơi” nguyên cặp một lần cho nó tiện việc sổ sách.  Tôi không nhớ rõ mấy số đặc san đầu tiên anh em lấy tên là Ngàn Sao hay Lý Tưởng?

Tiếng vang của sự thành công Đêm Không Gian của anh em Không Quân bên Houston dần dần bay đi khắp nơi trên toàn quốc Hoa Kỳ, và có thể nói nhiều nơi trên thế giới nơi có anh em Không Quân cư ngụ. 

Hàng năm, cứ vào tháng 11, Đêm Không Gian được tổ chức và càng ngày thì càng trở nên long trọng hơn, to lớn và qui mô hơn.   Tài tử giai nhân ... Không Quân, các cấp chỉ huy cũ từ khắp nơi trên nước Mỹ và vài chỗ trên thế giới nờm nượp bay đến Houston để tham dự.  Ngay cả các tay chơi trẻ ở thành phố cũng hẹn nhau đi tham dự vì đêm Không gian đã trở thành một cái mốt thời đại, ai không đi là... chưa biết gì.

Tiếng gọi là Đêm Không gian nhưng thật ra, phải nói là ... cuối tuần hay ... cả Tuần Không Gian vì khách khứa bắt đầu đến Houston từ những ngày đầu tuần.  Thế là là vi vút ăn nhậu với nhau, hết nhà người này đến nhà người khác.  Tối thứ sáu gọi là “Tiền Hội Ngộ”, anh em gặp nhau ở một quán ăn nào đó chỉ để ăn nhậu, tâm tình và ca hát chứ không nhảy đầm.  Riêng tôi, tôi thích là cái đêm Tiền Hội Ngộ này vì không cần phải trưng diện đồ đạc, được ngồi gần nhau trong không khí thoải mái để chuyện trò, ai muốn hát thì lên làm một bản tặng anh em.

Tối hôm sau, Đêm Không Gian thì luôn luôn được long trọng tổ chức ở một khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố.  Đêm Không Gian luôn luôn được bắt đầu bằng Lễ Chào Cờ long trọng.  Sau đó, cái mục hay nhất và ý nghĩa nhất là bảo hợp ca Không Quân hành khúc do các Không Quân và phu nhân cùng nhau đồng ca.  Sau đó là màn ăn uống và nhảy nhót.  Ai không muốn ăn nhậu nhảy nhót thì ra ngoài uống bia và nói chuyện với nhau.

Và đối với tôi thì quan trọng hơn cả, Đêm Không Gian cũng là đêm phát hành tờ Đặc San Không Quân Houston tên là Ngàn Sao.

Sáng hôm sau, chủ nhật là buỗi ăn sáng tiễn đưa anh em lên đường.  Tôi nhớ một năm, hình như 1989 thì phải, lúc Thái Ngọc Tường Vân còn làm hội trưởng, Trung Tướng Tư Lệnh Không Quân có về chung vui với anh em và sáng hôm chủ nhật, đích thân ông tướng đứng ngoài cửa nhà hàng bắt tay từng anh em một, hỏi han chân tình từng người một như một người anh hỏi thăm thằng em lâu ngày không gặp.

Qua tờ Đặc San, tôi được dịp làm quen với những cây cổ thụ của làng báo Không Quân Houston như anh Mây Trời hay Hoài Phong Trần Trung Chính, Đại tá Đặng duy Lạc, Đại Tá Nguyễn Văn Phước tức Mệ, Nhà Thơ Khách Ô Ly, Nhà thơ Phượng Ly tức Trung Tá Nguyễn Tiến Thành, Herkey 012 tức đại úy Nguyễn Khắc Hoàng, Cô Dương và Tầm Dương tức Trung Tướng Tư Lệnh Trần Văn Minh...vân vân. 

Nhưng gần gũi và thân thích với tôi nhất phải nói là hai người.  Người thứ nhất là Trung Tá Nguyễn Tiến Thành, cựu phi đoàn trưởng F-5, bút hiệu Phượng Ly, và người thứ hai là anh Nguyễn Khắc Hoàng, phi công C-130, bút hiệu Herky 012...

Như đã nói, đường từ về Houston tuy cách nhau 300 dặm nhưng với tôi thì rất gần.  Mỗi năm một lần, tôi phóng xe xuống Houston để ... ăn nhậu nhảy đầm.  Nói cho đúng thì nhảy chẳng bao nhiêu nhưng ăn nhậu và đấu láo thì thâu đêm suốt sáng...

Anh Thành Dâm rất quý tôi và năm nào cũng thế, hình như một năm hai lần thì phải, một vào mùa hè và một vào mùa Thu, tôi phóng chiếc xe cà tàng làm một chuyến Tây du ngắn.

Mùa Hè thì xe tôi chở cỡ chừng 50 cân Crawfish.  Bãi đáp thì luôn luôn thay đổi, hoặc là nhà anh Minh Chè hay anh Thành hay anh Tô phương Cường.  Luộc crawfish lên, chúng tôi và vài người bạn của các anh cùng nhau... nhậu tới bến..

Mùa Thu thì bận rộn hơn vì ai nấy cũng lo Đêm Không Gian, nhưng chúng tôi cũng gặp nhau được trước để coi mặt mũi “đứa con” Ngàn Sao của anh Thành, và sau đó, dĩ nhiên, là để ăn nhậu.

Viết vể Đêm Không Gian Houston mà không nhắc tới anh Thành Dâm là một thiếu sót không thể tha thứ được.  Lần đầu tiên gặp anh, tôi cùng anh chị Tươi đang đứng nói chuyện với nhau trong một quán nhậu vào đêm Tiền Không gian thì thấy một Nam Tử râu quai nón, mặt mày quắt thước, oai phong lẫm liệt cầm mấy tờ báo mà tôi đoán là tờ Đặc San Không Quân Ngàn Sao đi vào.

Anh Tươi thấy tôi nhìn anh Thành, nói ngay:

-Đó là ông Trung Tá Thành phi đoàn trưởng F-5 đó.

-Tôi có nghe tiếng.  Hình như ổng là nhà thơ Phượng Ly phải không?

Chị Tươi liền trả lời thế.

-Đúng rồi, nhưng người ta còn gọi ổng cái tên khác nữa kìa.

Tôi tò mò hỏi:

-Tên gì?

Chị Tươi vừa trả lời vừa bụm miệng cười:

-Thành Dâm.

Cái tên hơi lạ làm tôi cũng phải phì cười.  Tôi nói:

-Tướng tá râu ria ngon lành như vậy thì phải cho ông ấy ... dâm một chút chứ, không dâm thì chắc ... chết, chịu gì nổi.

Nhưng anh Tươi lại nói:

-Tên nghe như dậy nhưng mà không phải dậy.  Ổng hiền lắm em ơi.  Hiền khô à.

Sau này, tiếp xúc với anh, làm việc với anh, tôi mới thấy lời nhận xét ấy của anh Tươi rất đúng.

Theo tôi biết, anh Thành là rường cột của tờ Đặc San Không Quân Ngàn Sao.  Làm báo, nhất là báo loại Đặc San coi thì dễ chứ không dễ.  Trước hết, tờ đặc san luôn luôn phải có một chủ đề chứ không phải muốn viết như thế nào thì viết. Không lý Đặc San Không Quân mà lại viết về ... Nhân Dân Tự Vệ thì kỳ quá, ai chịu được.  Đồng ý rằng quân chủng Không Quân có nhiều cây bút hay và nổi tiếng, nhưng viết mãi về một đề tài nó cũng đâm nhàm đi.  Vì thế, người làm báo phải giỏi ngoại giao, trước khi tờ báo ra cả năm đã bỏ công sức đi săn bài, đi hỏi bài hay xin bài.  Rồi về còn phải sửa chữa văn phạm, rồi layout trình bày.  Thời đó chưa có những chương trình để trình bày báo chí tối tân như PageMaker hay Quark hay Indesign của Adobe nên đa số còn phải cắt dán bằng tay.  Và tôi biết anh Thành đã tận tụy chăm sóc tờ báo, có nhiều đêm không ngủ, để lo cho tờ báo được đẹp đẽ, mát mắt mọi người.

Đây là chưa nói đến chuyện trình bày quảng cáo.  Đi lấy quảng cáo về, không lý Đặc San Không Quân Ngàn Sao lại lấy quảng cáo của báo chợ để cắt dán vào, coi sao được.  Thế là phải lụm cụm vừa xử dụng computer, vừa cắt dán, để làm mẫu mới.  Có thể nói, trước khi tờ báo được đem đi in, anh Thành là một con người khác, mặt mày lúc nào cũng lo lắng buồn rầu.  Nhưng sau khi tờ báo in xong, cầm đứa con trong tay, mặt mày anh sáng rỡ lên, bao nhiêu nhọc nhằ lo lắng biến mất hết trên gương mặt anh...

 Dĩ nhiên, mọi người đều biết, làm tờ đặc san anh chẳng ăn cái giải gì, và có khi còn bị thiên hạ chửi.  Anh Thành lúc ấy lại còn đi làm full time, vợ con hàng đống ở nhà, nhưng anh vẫn đều đều bỏ thì giờ ra để hăng say làm việc, không bao giờ cất tiếng than, lúc nào cũng giữ được vẻ bình thàn trầm lặng của một kẻ sĩ.  Anh mất công sức như thế vì, thứ nhất, anh yêu thương tận lòng cái quân chủng Không Quân đã nắn nót anh nên người.  Vì yêu thương anh em đồng đội Không Quân, những người bạn cũng như những người em đã từng một thời góp máu với anh.  Thứ hai, vì cái máu văn nghệ và thơ phú từ thở bẩm sinh đã luôn luôn chảy trong người anh.  Anh phải sáng tác, phải viết, phải làm báo, phải dấn thân.  Đơn giản như thế mà thôi...

Anh Thành ạ, anh thầm lặng nhưng cao cả và đáng quí làm sao...

Riêng anh Hoàng Mun, vì cùng cầm bút nên chúng tôi gặp nhau là thấy quý mến nhau ngay.  Anh Hoàng mun với nụ cười hào sảng, tính tình thích ăn ngay nói thẳng, chẳng kiêng nể chuyện gì.  Anh rất tốt với bạn bè, có tài kể chuyện tiếu lâm rất hay, và uống rựơu rất tới.  Nhưng có lẽ cái làm cho tôi thích nhất nơi anh là lòng yêu nước và tinh thần chống Cộng cao độ.  Anh không bao giờ chùn bước, sẵn sàng đứng lên để bảo vệ quan điểm hay tư tưởng chống Cộng của mình.  Anh cay ghét và căm thù CS tới độ, trong bàn rượu, ai mở miệng dùng danh từ CS như là “đăng ký, khẩn trương...vân vân” là sẽ bị anh sửa sai liền, không hề kiêng nể.

Tôi nhớ mãi một lần, tôi viết một bài trên Email và vô tình dùng danh từ “bóng đá”, một danh từ của CS mà tôi không để ý.  Ngay sau khi đọc được, anh đã Email cho tôi, thẳng thắng chỉ trích việc dùng chữ VC.  Tôi nhận ra lỗi của mình ngay và đã xin lỗi anh liền.  Sau đó, anh còn gọi điện thoại cho tôi, hai anh em tâm sự và hẹn anh sẽ gặp nhau ở Houston.

Có lẽ tính tình anh quá thẳng nên một vài người không ưa anh, nhưng thật sâu trong đáy lòng anh, tôi biết anh là một người hiền lành dễ tính, cốt nhà Phật, luôn luôn đối xử với anh em bạn bè như bát nước đầy.  Thằng nào nói anh không nghe được, anh chỉ chửi một câu, rồi sau đó là quên đi, chẳng bao giờ nhớ lại.  Thì giờ đâu mà nhớ ba cái chuyện nhọc nhằn đó làm chi, để dành thì giờ uống rượu với bạn bè sướng hơn...

Ôi, đó quả thật là một thời để vui.  A time to enjoy...

Nhưng thời gian qua mau. Và luôn luôn mau hơn mình nghĩ, không bao giờ cho mình kịp chuẩn bị.  Chúng ta là những chiếc lá bị cuốn vào một cơn lốc xoáy không bao giờ ngừng.  Nào là chuyện mua cơm vay áo, nào là tiền bill nhà bill xe bill bảo hiểm bill đủ thứ cứ đều đều bay về hàng tháng, nào là tiền học cho con, tiền quà sinh nhật hay tiền Tết, nào là bổn phận đóng góp cho nhà thờ hay cho chùa, cho hội đoàn  vân vân...  Chúng ta, tất cả chúng ta đều bị xoáy tròn trong những cơn lốc đời.  Những cơn lốc xoáy tròn, xoáy mãi, kéo cuộc đời chúng ta xoáy theo chúng không bao giờ ngừng...

Những buổi sáng thứ hai, trời chưa sáng, tiếng rú của cái đồng hồ báo thức nghe còn kinh hoàng hơn cả tiếng đạn đại pháo xé trời đang bay vào căn cứ.  Chào mừng quí vị, hôm nay là sáng thứ hai, một tuần lễ mới vừa bắt đầu.  Chúng ta đồng loạt thức giấc, mắt cay sè, chưa tỉnh ngủ, bước chân lạng quạng lao vào phòng tắm để chuẩn bị cho một ngày thứ hai ... kinh hoàng sắp tới.  Vừa đánh răng vừa nghĩ tới công việc sắp phải làm, bao nhiêu chuyện cần phải giải quyết cho hôm nay, cho tuần này...

Sau một ngày làm việc, buổi chiều, thân thề rã rời, có được về nhà đâu, còn phải ghé ngang chỗ này để mua món này, tiệm kia để mua thêm vài món theo lời căn dặn của “xếp lớn” ở nhà.  Vể đến nhà, thân thể và đầu óc rã rười, mở tủ lạnh khui lon bia chưa kịp uống là đã nghe xếp réo.  “Anh ơi, sao cái vòi nước tắt mãi mà nó vẫn còn... chạy như thế này, anh vào xem thử.  Khổ thật, nhà người ta thì chả bao giờ hư, còn cái nhà này thì rờ đến đâu là có chuyện đến đó.”

Thế là phải cất ngay lon bia vô tủ lạnh, mặt nghiêm và buồn nhưng không dám ý kiến, tay kềm tay mỏ lết chun xuống dưới gầm nhà bếp hì hục mò mẩm.  Sửa vừa xong, cái lưng già muốn gẫy ra làm 3 khúc, hai cánh tay như đã bị tê liệt, chưa kịp nghỉ ngơi, lại nghe ông con réo: “Bố ơi, đến giờ con đi họp Hướng Đạo rồi đấy, đi trễ bị la chết.”  Thế là lại phóng lên xe, cố gắng hết sức mới đút được cái chìa khóa vào ổ công tắc.  Mẹ kiếp, ngày xưa bố lái tàu bay đâu có bao giờ tay chân lại ... nhọc nhằn như thế này đâu con?

Sau một tuần lễ nhọc nhằn, chắc chắn tối thứ Sáu phải là một tối vui vẻ nhất của anh em chúng ta.  Thứ sáu chưa tới mà hò hẹn với bạn bè thì đã mấy tuần lễ trước.  Cuối tuần này họp mặt nhà ai, làm cái gì, nhậu món gì, uống cái gì.  Vào những dịp lễ hay tết gần tới thì những ngày cuối tuần đáng lý ra là để nghỉ ngơi đã biến thành những ngày “lao động nhọc nhằn” cho đoàn thể, cho hội đoàn, cho tổ chức.  Đây là chưa nói đến những anh em có tham gia những đoàn thể chính trị.  Những người này thì còn bận rộn hơn những anh em thường gấp mấy lần với những công tác hàng tuần, hàng tháng, những chuyến đi hội họp gần xa vân vân...

Cứ thế và cứ thế, chúng ta quay cuồng trong cơn lốc đời, ngày nối ngày, tháng nối tháng, năm nối năm mà không ai hay biết.  Bỗng dưng, một ngày nào đó, anh em nhìn lại, và giật mình kinh hãi khi thấy tuổi xuân, tuổi xanh, tuổi trẻ, va cuối cùng là tuổi trung niên của mình đã không cánh mà bay đi mất tiêu.  Nhìn vào gương một sáng, chợt thấy đầu mình đã bạc, làn da mặt đã nhăn nheo chi chít như những giao thông hào ngày xưa trên chiến địa.  Nghe tiếng chuông điện thoại reo, nhấc lên, tưởng ai hóa ra thằng cháu nội gọi nhờ ông nội chở đi thư viện mượn sách, nói tiếng Mỹ nghe y hệt như một thằng Mỹ con.  Một chút buồn tự dấy lên trong lòng.  Hóa ra là mình đã lên chức ông nội từ lúc nào mà không để ý đến.  Ôi sáu mươi năm cuộc đời trôi nhanh đến thế sao?  Niềm an ủi là mình đã nuôi con cái được khôn lớn, cho ăn học và dạy dỗ chúng nó nên thân nên người, đã dựng vợ và gả chồng cho chúng nó.  Đã làm tròn bổn phận.  Trong khi cuộc đời của bọn nhỏ đang vươn lên thì cuộc đời tụi mình đang bắt đầu từ từ chìm xuống và lùi dần vào bóng tối.

Nhìn lại bạn bè thì ai cũng già đi như mình,  nhưng đáng buồn là có nhiều người lại còn thê thảm hơn.  Có người đã phải ngồi xe lăn, có người phải chống nạng mà đi, có người đã gần chục năm ... chưa dám rờ tới lon bia hay rờ tới cặp mông đít của vợ hay của bất cứ ai, đi tới đâu cũng "trang bị phi hành" bằng một bịch thuốc đủ loại như ngày xưa đi bay phải đem áo phao áo lưới, có người phải đeo thính trợ mới nghe được anh em nói,  và cuối cùng, đau buồn hơn cả, có nhiều người đã cất cánh ra đi lần cuối.  Ra đi như anh Hoàng mun thân quý...

Chạnh lòng nghĩ quẩn.  À, thì ra tụi mình đã qua khỏi giai đoạn “Một Thời Để Vui” và đang bước vào giai đoạn “Một Thời Để Nhớ”, giống như ngày xưa đi lính, bước qua khỏi giai đoạn Huấn Nhục kinh hoàng để bước vào giai đoạn SVSQ huy hoàng hơn một chút.  Có khác chăng là ngày xưa, sau khi qua khỏi giai đoạn SVSQ thì tiếp theo đó sẽ là một tương lai đầy hứa hẹn đang chờ đón mình, ối chào nhiều lắm, nào là đi Mỹ, nào là học lái máy bay, nào là chọn đơn vị nơi mình thích, nào là làm đám cưới, vân vân và vân vân.  Nhưng bây giờ, sau khi chúng ta đi qua khỏi giai đoạn “Một Thời Để Nhớ” thì chúng ta sẽ bước vào giai đoạn nào?  Bố khỉ, hỏi vớ vẩn thật, thì là giai đoạn ... chết chứ còn giai đoạn con mẹ nào nữa mà hỏi?  Vớ vẩn.

Mà thôi, âu cũng là chuyện bình thường của tạo hóa.  Sinh Lão Bệnh Tử là chuyện của kiếp người.  Nhưng thỉnh thoảng ngồi nghĩ lại, tự hỏi lòng  mình, đã bao nhiêu lần mình đã dành chút thì giờ để ngồi ngắm mặt trời lên buổi sáng, chiêm ngường vẻ đẹp của vừng Thái Dương?  Đã bao nhiêu lần mình chịu bỏ chút thì giờ để ngắm vẻ đẹp và sự đơn sơ của một cành hoa?  Hay ngồi lặng nghe tiếng hót thánh thót hợp quần của đàn chim nhỏ đang bay lượn hát và ca vang trong một chiều xuân nắng ấm trên cao?  Mình dù gì cũng đã từng mang cánh bay và đã từng bay lượn như chúng trong cõi trời thênh thang kia mà.  Có lẽ không nhiều lắm, bởi vì, như đã nói, chúng ta đều đã bị quay tròn trong cơn lốc đời, với bao nhiêu bổn phận, bao nhiêu công việc, bao nhiêu hệ lụy phải có của kiếp người. 

Hoặc là, cũng đã bao nhiêu lần, mình đã nói được một điều gì đẹp đẻ, làm vui lòng một người bạn trong sở hay bạn bè mình, hay thậm chí cả một người lạ mặt?  Đã bao nhiêu lần mình chịu uốn mình chịu nhịn nhục hay tha thứ bỏ qua cho những lỗi lầm của những người chung quanh mình?  Đã có bao giờ mình nhận ra sự tha thứ chính là dấu hiệu của một sức mạnh vô song, hay chỉ luôn luôn chủ trương:  "Tha cho nó thì nó sẽ lờn mặt", dấu hiệu của một sự sợ hãi, không bao giờ cảm thấy an toàn trong cuộc sống.

Đã bao nhiêu lần mình đã thích cho hơn là nhận, thích khen hơn là chê, thích khuyến khích hơn là chỉ trích, thích nói những lời tốt đẹp hơn là móc lò đối với đồng loại hay anh em mình?  Một lần nữa, có lẽ không nhiều lắm bởi vì con người mình đã dày dạn qua những ngày tranh sống quá khắt khe mãnh liệt, nó đã biến mình thành một cái máy ... tính toán, chỉ biết tiến chứ không bao giờ lùi, chỉ muốn nhận vào chứ không muốn nhả ra dù chỉ một miếng nhỏ, luôn luôn muốn chiến thắng mà không bao giờ chịu bại, luôn luôn coi trọng sự giàu có hay sức mạnh mà không biết rằng sự đơn giản hay sự hèn yếu cũng có cái hay riêng của nó, và nhiều khi, còn là nền tảng của sức mạnh.  Ai cũng giàu có mạnh bạo hết thì ai sẽ là người nghèo khổ yếu hèn trên thế giới này đây?

Hôm nay, bỗng dưng ngồi nhớ lại những kỹ niệm xưa ở thành phố Houston với anh Thành, anh Hoàng mun và những người bạn khác, lòng tôi không khỏi ngậm ngùi.  Ngậm ngùi và đau đớn và tiếc thường nhiều lắm, không nói bằng lời được...

Mới ngày nào đây còn vui vẻ bên nhau, còn chén thù chén tạc, còn cười còn nói, còn kể chuyện ngày xưa bay bổng đánh đấm như thế nào, du hí ra sao...  Thế mà, ngoảnh mặt đi một cái, tôi đau đớn nhận ra là hơn một chục năm, thậm chí hai chục năm rồi đã trôi qua.  Trôi qua, như người ta thường nói, như một giấc mộng.  Nhiều người đã ra đi vĩnh viễn, nhiều người đã âm thầm và đau đớn rút vào bóng tối, và dĩ nhiên, cũng còn nhiều người may mắn khác như tôi đây vẫn còn xuất hiện và vui chơi với anh em...

Thôi thì chúng ta hãy vui hưởng những giờ phút quý báu còn lại của cuộc đời mình, và hãy ráng làm vui lòng nhau, làm cho nhau cười, nói tốt cho nhau, nói cho nhau vui, và cuối cùng, quan trọng lắm, hãy tha thứ cho nhau khi mình còn có thể... 

Phải, hãy làm những việc đó cho nhau khi mình còn có thể bạn ơi, bởi vì, sau cái "Một Thời Để Nhớ" này thì mình chẳng còn “Một Thời" nào cả...


Viết để nhớ lại "Một Thời Để Vui", và để sống trọn "Một Thời Để Nhớ..."


Trường Sơn Lê Xuân Nhị

August 2013

SVSQ KQ Liên Khóa 72-73 Họp mặt San Jose Labor Day 2014















Hình Ảnh QLVNCH qua nét vẻ của một họa sĩ người Nhật Tiger Mori-izumi





 









  


“Trâu Điên” Và Cố Vấn Mỹ...Muộn Vẫn Phải Nói...

                                                                                    
Tô Văn Cấp ĐĐ1/TĐ2.
Lời nói đầu: Nếu các binh chủng bạn có những tiểu đoàn nổi tiếng như Sấu Thần, Cọp Ba Đầu Rằn, Song Kiếm Trấn Ải v.v.. thì Binh Chủng Thủy Quân Lục Chiến( TQLC) chúng tôi cũng có những tiểu đoàn nổi tiếng, một trong những đơn vị đó là Trâu Điên, tức Tiểu Đoàn 2/TQLC. Trong bài viết này tôi xin dùng danh xưng “Trâu Điên”, và các Tiểu Đoàn Trưởng là “Trâu Điên Trưởng”.
 Xin chân thành cám ơn Trâu Điên Trưởng Đồ Sơn và cố vấn trưởng Trâu Điên John Sheehan đã cung cấp thêm cho tôi tài liệu để tôi viết bài này.
                               ***

Tháng 8/2012 tôi được đi du lịch 7 ngày đến miền Đông-Bắc Mỹ như Philadelphia, NewYork, Washington D.C và Canada, tôi thấy vui khi được chạm tay vào quả chuông Độc Lập, thăm tượng Nữ Thần Tự Do, thác Niagara, Ground Zero, đài tưởng niệm các Tổng Thống Hoa Kỳ v.v...nhưng khi đứng trước bức tường đá đen, nhìn thấy hình mình in trên đó, “nằm” chung với tên của 58,772 quân nhân Hoa Kỳ đã hy sinh và mất tích (MIA) trên chiến trường Việt Nam, lòng tôi bâng khuâng và tự hỏi tại sao mình còn sống và đứng đây, nhận Hoa Kỳ là quê hương thứ hai trong khi 1,200 MIA còn ở lại VN, thân xác họ bị chôn vùi ở những nơi xưa kia là chiến trường khốc liệt như Cồn Tiên, Ia Drang, Cầu Khởi, Bời Lời hay trong ngục tù CS.
Nhìn lên bức tường đá đen, bất ngờ tôi thấy tên White, tôi tự hỏi đây có phải là cố vấn (CV) White đi với tôi trong trận Bời Lời (Tây Ninh) ngày 16/9/1968 hay không? Trận đó tôi chỉ biết là khi vừa đụng địch, White ngã xuống, bất tỉnh và được trực thăng tản thương ngay.
Tôi thấy tên Joe, có phải đây là CV Joe bị thả lầm vào tuyến VC, bị bắn vào nách xuyên qua vai trong trận Bời Lời 16/9 mà đã được đại đội tôi cứu về và tải thương hay không?
Tôi đọc được tên Jack, có thể là CV mà Trâu Điên Trưởng Nguyễn Xuân Phúc cho đi với tôi trong trận kinh Cán Gáo tỉnh Chương Thiện ngày 19/6/69, ngày đó, Jack và tôi cùng bị thương nặng, tôi gẫy chân tay “trào máu họng”, còn Jack bị bay mất một cánh tay.
Những cố vấn đi với tôi chỉ trong một thời gian rất ngắn, có khi vài giờ rồi bị thương, được tải thương nên tôi không nhớ chính xác tên và cũng không rõ tình trạng của họ sau đó. Dù Mr White, Mr Joe, Mr Jack có là cố vấn hay không thì những tên ấy trên bức tường đá đen này vẫn là những người bạn đồng minh anh hùng đã chiến đấu để bảo vệ VN Tự Do, họ đã “nằm” xuống, còn tôi, người Việt Nam tỵ nạn thì lại được đứng đây, ngay Thủ Đô Hoa Kỳ. Nghĩ đến White, đến Joe, Jack, tôi đưa tay quẹt ngang mắt, đứng nghiêm đưa tay chào các ông và các anh hùng trên bức tường đá đen.
Hướng dẫn viên du lịch đưa chúng tôi đến đây để thăm một di tích lịch sử Hoa Kỳ gắn liền với chiến tranh VN, với người Mỹ gốc Việt Nam, không phải viếng một nghĩa trang nên tôi không có nhang để thắp, không có bông để tặng các ông.
 Trong các buổi lễ quan trọng của cộng đồng người Việt tại hải ngoại, sau nghi thức chào Quốc Kỳ VN và Hoa Kỳ là “Một Phút Mặc Niệm” để tưởng nhớ đến quân dân cán chính VNCH đã hy sinh... để tưởng nhớ đến hơn 58 ngàn quân nhân Hoa Kỳ đã chiến đấu và hy sinh để bảo vệ miền Nam VN Tự Do v.v..., đó là một phút để tưởng nhớ và vinh danh chung, nhưng sau khi viếng bức tường đá đen, chào từ giã White, Joe, Jack, tôi nghĩ mình sẽ phải viết về những vị cố vấn đã đi hành quân với “Trâu Điên”, nhất là những CV đã đi với ĐĐ1/TĐ2, họ đã bị thương, đã hy sinh cách nay đã mấy chục năm, phải viết như nói lời cám ơn, dù muộn vẫn phải nói.
Sau khi thăm bức tường đá đen, vì trình độ computer và tiếng Mỹ của tôi ở dạng ABC nên tôi đã nhờ Quốc Việt, chuyên viên điện toán, vào các Web của USMC, Web đài tưởng niệm ở Washington DC, Web nghĩa trang Arlington và Web của các cựu QN/TQLC Mỹ đã tham chiến tại VN để tìm tên các CV cũ, và tình trạng “sức khỏe” của họ, nhưng chỉ tìm được tên 5 cố vấn Mỹ bị tử thương khi đi hành quân với TQLC/VN, không thấy tên các cố vấn mà tôi muốn biết, như vậy có lẽ họ đều bình an nên tôi ngưng tìm.
Năm 2014,Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam (TQLC/VN) thực hiện cuốn Quân Sử (QS), cần tài liệu chính xác cho các bài viết nên tôi đã liên lạc được với cấp chỉ huy cũ của tôi là Trâu Điên Trưởng Trung Tá Ngô Văn Định (Đồ Sơn), và Cố Vấn, Đại Úy John Sheehan, là hai người biết rõ những gì đã xảy ra với đại đội của tôi trong các cuộc hành quân.
Trước khi nói về những việc mà Đồ Sơn và John Sheehan giúp tôi tìm được tin tức các cựu CV đã cùng tôi chiến đấu bên nhau, tôi xin nói qua về nhiệm vụ của CV và mối thân tình của các CV với Trâu Điên nói chung, của Sheehan với Đồ Sơn nói riêng.
Tôi không rõ hệ thống cố vấn (CV) và nhiệm vụ của họ ở các đơn vị bạn, nhưng với Binh Chủng TQLC/VN thì mỗi khi một tiểu đoàn đi hành quân thì sẽ được tăng phái 2 CV Mỹ, một CV đi với tiểu đoàn trưởng (cánh A), một CV đi với tiểu đoàn phó (cánh B). Cấp đại đội thì không có CV đi theo, trừ khi đại đội đó đi riêng với nhiệm vụ đặc biệt.
Nhiệm vụ của CV Mỹ khi đi hành quân với tiểu đoàn TQLC/VN là liên lạc với các trực thăng Mỹ để xin tản thương, tiếp tế, quan trọng nhất là khi tiểu đoàn đụng trận thì liên lạc và phối hợp với hệ thống CV Mỹ để xin yểm hỏa lực Pháo Binh, Không Quân Mỹ. CV chỉ có nhiệm vụ theo dõi diễn tiến hành quân, báo cáo và xin yểm trợ hỏa lực, đôi khi góp ý, nhưng không đi vào chi tiết kế hoạch hành quân của đơn vị trưởng. Các CV luôn có sổ tay ghi chép mọi diễn biến trong ngày, như một cuốn nhật ký hành quân để xác định trách nhiệm rõ ràng và đó chính là những tài liệu quý giá chính xác về sau này
Cũng xin nói thêm là khi đi hành quân, CV tự túc mang theo lương thực và vật dụng cá nhân, tiểu đoàn chỉ cung cấp người mang máy truyền tin cho họ mà thôi. Khi chấm dứt hành quân thì nhiệm vụ của CV cũng hết và họ trở về nơi cư trú riêng. Nhưng vì TQLCVN là đơn vị tổng trừ bị, đi hành quân liên tục, dài ngày khắp 4 vùng chiến thuật nên các CV Mỹ gần như là quân số cơ hữu của tiểu đoàn, Việt-Mỹ thân thiện và sống chết bên nhau. Mặc dầu được luân phiên thay đổi về nghỉ nhưng có nhiều CV vẫn muốn đi với TQLC. Có CV đã trở về Mỹ sau khi hết nhiệm kỳ, nhưng rồi “nhớ rừng” họ lại xin quay trở lại với TQLC/VN. Đại Úy CV Campbell là một trong những người đó.
Thomas Campbell là CV cho Trâu Điên Trưởng Lê Hằng Minh, trong trận Phong Điền, Huế, ngày 29/6/1966, Trung Tá Lê Hằng Minh tử trận thì CV Campbell cũng bị thương, người mang máy cho ông tử trận nhưng ông ta không xin tải thương mà ở lại tiếp tục chiến đấu.
Sau khi Tr/Tá Lê Hằng Minh tử trận, Thomas Campbell xin tiếp tục ở lại và làm cố vấn cho Trâu Điên Trưởng Ngô Văn Định (Đồ Sơn) thêm 3 nhiệm kỳ nữa cho tới Mậu Thân 1968 thì Campbell về Mỹ dạy môn lãnh đạo và chỉ huy tại Đại Học Austin Texas và viết sách. Trong tựa đề một cuốn sách, Đại Tá hồi hưu Thomas Campbell đã viết như sau:
                             ***
Preface
_ Long ago, I was young and full of passion for adventure, glory, excitement and faraway places. I satisfied those powerful yearnings tenfold over in the U.S Marines.
The greatest of all those adventures began in November 1965 when I was assigned as an advisor to the Vietnamese Marines. I thought that I would make them better Marines, but in the final analysis they made me a better Marine. I learned things from them that are not taught in American military schools. My best teachers were Major Le Hang Minh, Major Nguyen The Luong, Major Dinh Van Ngo, Captain Nguyen Xuan Phuc and Minh’s ever faithful bodyguard.
This is the story and the lessons.
Co van My
Tom Campbell
Austin, Texas.
                                                ***.
Năm 1968, sau khi Thomas Campbell rời Trâu Điên về Mỹ thì Đại Úy John Sheehan đến thay thế Thomas làm cố vấn trưởng, và cố vấn phó là Trung Úy Carl White. CV John Sheehan làm việc với Trâu Điên Trưởng Ngô Văn Định suốt thời gian Têt Mậu Thân tới trận Cầu Khởi và Bời Lời cho tới ngày 6 tháng 1/1969 thì Trung Tá Ngô Văn Định vả Đại Úy Sheehan cùng bị thương trong trận U Minh. Sau đó thì cả hai ông cùng rời Trâu Điên, Trung Tá Định lên làm Đại Tá Lữ Đoàn Trưởng TQLC, còn Đại Úy Sheehan thì về Mỹ, tiếp tục trong quân đội, chức vụ sau cùng của John Sheehan là Đại Tướng 4 sao, Tư Lệnh NATO, rồi hồi hưu năm 1997.

 (“General Sheehan retired from the Marine Corps on September 24, 1997 and, a year later, joined Bechtel International, the 5th-largest privately owned company in the U.S., as a Senior Vice President.”).

 Ngày 6/1/1969, Đồ Sơn bị thương khá nặng vì đạn B40 nên Sheehan cấp tốc tải thương Trâu Điên ra tàu bệnh viện HQ Mỹ, ở đó Đồ Sơn được cứu sống, nếu như...! Còn CV Sheehan bị nhẹ nên ông ta không tản thương. Khi về Mỹ, Sheehan đã mang cái đuôi đạn B40 (RPG) về để làm kỷ niệm. Sau 30/4/75, khi liên lạc được với Trâu Điên Ngô Văn Định thì Gen Sheehan đã gửi trả lại cái đuôi đạn B40 ấy cho Đồ Sơn để làm kỷ niệm. Ông Sheehan viết:
 
Col Dinh,
This RPG belong to you. You fought well and were good leader.
I could not have a better friend to fight alongside.
The RPG is a little dirty but it looks better than it did at 01:30 on January 6th, 1969.
God Bless and Semper Fi!
Jack Sheehan
Gen USMC
            (RPG.Đuôi đạn B40, kỷ vật của Gen USMC Sheehan )
            Đi Tìm Cố Vấn Cố Nhân.
            Như tôi đã viết ở trên, cấp đại đội không có CV đi theo, trừ khi đi riêng một mình với nhiệm vụ đặc biệt, tôi là đại đội trưởng thường được Đồ Sơn cho cố vấn đi theo, rồi các CV này ra đi hoặc bị thương, thời gian chưa đủ để “tôi nhớ tên anh, tôi viết tên anh trên đá trên hoa..”. Nay, sau khi thấy những tên tương tự trên Bức Tường Đá Đen, tôi nhờ Đồ Sơn và Sheehan tìm họ và chuyển dùm tới họ lời hỏi thăm cám ơn của chúng tôi.
            1/Người đầu tiên tôi muốn hỏi thăm là Thomas Campbell.
            Tom (Thomas) là CV trưởng của Trâu Điên Lê Hằng Minh (1966), còn tôi chỉ là trung đội trưởng nên không có gì liên quan đến công việc, còn giao tiếp thì lại càng không, dù họ rất lịch sự, vì vốn liếng tiếng Anh của tôi không đủ để tâm tình mà chỉ có danh từ Việt-Mỹ pha lẫn nhau trong lúc cần thiết khi đụng trận, thí dụ như nói CV gọi “phở bắc”, “gà cồ”, tức là xin pháo binh CV hiểu liền, báo có “ký-lô” (killed: chết), whiskey (wounded: bị thương) để CV gọi trực thăng tải thương. CV xin trực thăng Mỹ tải thương và yểm trợ thì lúc nào được đáp ứng nhanh chóng. Chiến trường, mỗi khắc giá đáng ngàn vàng đó quý vị ơi.
 Nói đến ngôn ngữ Việt-Mỹ khi đụng trận thì tôi nhớ đến Trâu Điên Nguyễn Xuân Phúc, trong lúc khẩn cấp tại trận Hạ Lào, TQLC và VC trộn với nhau, vì an ninh quân bạn, phi công Mỹ chưa thả bom nên Robert Lửa Phúc yêu cầu:
- I'm Crazy Buffalo Battalion commander! Please give me all you have at xxx (tọa độ).
Phi công còn chần chừ thì anh Phúc hét vào máy:
-Oh my God! Trời ơi! I'm ground commander. Go ahead, do it, please!
 Tôi nhờ Đồ Sơn và Sheehan hỏi thăm Thomas là vì trong trận Trâu Điên bị phục kích tại cây số 17 QL1 (Phong Điền), Trâu Điên Lê Hằng Minh tử trận, Thomas bị thương, anh Phúc, Hợp và tôi bị thương, nhưng Thomas, Hợp và tôi không xin tải thương mà tiếp tục ở lại chiến đấu, nhìn nhau với vết thương thấm máu, mỉm cười rồi mời nhau điếu thuốc, chỉ có thế thôi.
Sau vài ngày hỏi thăm vể Thomas Campbell thì tôi nhận được email của Đồ Sơn báo cho biết đã có thư của Gen Sheehan, ông ấy viết như sau:
                                                ***
 Col. Dinh; as you know Tom Campbell was one of my closest friends. I was in Houston when he was undergoing cancer treatment at MD Anderson Hospital. He always spoke with tremendous pride about his time with you and the Trau Dien Bn. I think he was responsible for convincing me to request an assignment with the VNMC when I returned to Vietnam.
I will always treasure our relationship and as well as my relationship with Carl. Difficult times make friendship stronger and special.
 As a matter of historical correctness, I appreciate the promotion to Major; but I was a Captain my entire tour with the VNMC. The USMC was slow on promotions--probably about the same as the VNMC.
Thank you for your kind words and dedication to those Marines both US and Vietnamese you are remembering.
Trau Dien.
LN 2 
                      ***
Ông Gen Sheehan đã ký tên là ...Trau Đien LN2 mà không là Gen USMC như trước nữa, LN2 tức là Leatherneck 2, là ám danh truyền tin của Cố Vấn Tiểu Đoàn 2 Trâu Điên.
 Thật là vui với kỷ niệm “đơn vị cũ, chiến trường xưa”, ý của một Gen USMC muốn nhận ông là Trau Dien, muốn trở lại với Trâu Điên để cùng chiến đấu bên nhau, bảo vệ VN Tự Do, nên tôi sẽ tôn trọng nguyện vọng của Gen John Sheehan, từ đây, mỗi khi nhắc tới Gen Sheehan thì tôi sẽ chỉ viết ngắn gọn là LN2.
Không chỉ Gen Sheehan, mà còn một Gen USMC khác nữa, cũng là cố vấn Trâu Điên, năm 2008 ông đã đến thăm Tiểu Đoàn Trưởng và các Đại Đội Trưởng Trâu Điên tại Little Saigon, đó là Gen Hoar. Năm 1966, Trung úy Joseph Hoar là CV Trâu Điên ở Cồn Tiên và sau đó là các tiểu đoàn TQLC khác nữa.       

(Trâu Điên Cương, Phán, Cấp, Hoar, Đồ Sơn, Dzoan, Cự) 

                     (Gen Joseph Hoar).
Chẳng phải vì “thấy sang bắt quàng làm họ” mà tôi đưa hình hai vị tướng 4 sao vào bài viết này, mà chính quý vị ấy đã nhận mình là “Trau Dien” và đến với chúng tôi như những “đồng đội” gần nửa thế kỷ về trước, dù ngày nay chúng tôi là những quân nhân bị “gẫy súng”. Quý vị ấy đã đến với chúng tôi như nước Mỹ đã mở rộng vòng tay đón chúng tôi. Đó cũng là lý do tôi chọn tựa đề cho bài viết này là “Trâu Điên Và Cố Vấn Mỹ, dù muộn nhưng vẫn phải nói”, nói để cám ơn quý vị đã anh dũng chiến đấu và hy sinh bên cạnh Trâu Điên nói riêng và Binh Chủng TQLCVN nói chung. Đã có tới 5 vị Cố Vấn hy sinh bên cạnh các tử sĩ TQLC/VN và hầu như CV nào cũng bị thương. Bây giờ tôi xin tiếp tục hỏi thăm tin tức về các CV khác:
2. Các cố vấn tử thương và bị thương trong trận Cầu Khởi là ai?
            Sau gần 9 tháng hành quân Mậu Thân ở Saigòn, khi tình hình ở Thủ Đô đã trở lại thanh bình thì tháng 9/68, Chiến Đoàn B/TQLC, trong đó có Trâu Điên, được tăng phái cho Nhẩy Dù, dưới quyền chỉ huy tổng quát của Tướng Dư Quốc Đống, để lùng và diệt địch vùng Khiêm Hanh và Bời Lời, Tây Ninh, nơi Tiểu Đoàn 14D Chủ Lực và Trung Đoàn 33 VC đang lẩn trốn.
            Sáng 14/9/68, từ quận Khiêm Hanh, Đồ Sơn cho lệnh đại đội tôi nhẩy trực thăng “diều hâu” vào mục tiêu Cầu Khởi, để tìm TĐ14D, nếu đụng địch thì Tiểu Đoàn sẽ vào tiếp viện và tiêu diệt địch. Vì đại đội tôi đi riêng nên có một cố vấn đi theo.
            Khi đại đội tôi vừa nhẩy trực thăng xuống mục tiêu Cầu Khởi thì bị địch bao vây và tấn công ngay, nhờ kế hoạch hành quân đúng và có CV đi theo nên đã kịp thời liên lạc với hệ thống CV Mỹ xin yểm trợ Pháo Binh, máy bay B57 và trực thăng võ trang Cobras can thiệp kịp thời. Chúng tôi đứng vững để tiểu đoàn nhẩy vào diệt và mọi diễn biến đã đúng như tiên liệu, Trâu Điên hoàn thành nhiệm vụ.
Điều không may là đang lúc sôi động thì CV bị trúng đạn, ông ta được tải thương và 1 đại úy cố vấn khác xuống thay thế, nhưng đến 11 giờ đêm, khi đang điều động trực thăng tải thương các thương binh TQLC thì đại úy CV này lại bị thương nữa nên đã được phi hành đoàn trực thăng mang đi luôn. Cả 2 CV đến với tôi quá nhanh và đi cũng nhanh nên tôi không nhớ rõ tên, hơn 40 năm sau, nay tôi nhờ Đồ Sơn và LN2 tìm tung tích của họ để gửi lời cám ơn. Vài ngày sau tôi nhận được email của Đồ Sơn với nội dung đại ý như sau:
                                ***
            _ “ Hi Cấp. Theo tài liệu của Gen Sheehan tìm được thì cố vấn đi với ĐĐ1 của Cấp nhẩy vào Cầu Khởi ngày 14/9/68 là SFC Charles James Moore thuộc Airborne Ranger, Ông Moore tình nguyện nên Đại Úy John Sheehan cố vấn trưởng TĐ2 đồng ý cho đi. Sau đó thì Moore bị pháo kích rồi tải thương, nhưng Moore đã chết trên đường tải thương lúc 4 giờ chiều. Còn Đại Uý thuộc Airborne Ranger đến thay Moore rồi cũng bị thương lúc 11 giờ đêm, được phi hành đoàn trực thăng tải thương luôn với thương binh TQLC thì chưa tìm ra danh tánh, sẽ trả lời sau”.
                                                            ***
            Như vậy là tôi đã rõ số phận của 2 vị CV đánh trận Cầu Khởi ngày 14/9 với chúng tôi. Đại đội tôi chỉ chọn có 90 người cho nhiệm vụ này và đã bị TĐ14D VC bao vây, trận chiến kéo dài một ngày một đêm, nhưng chúng tôi vẫn đứng vững, vì nhờ có các CV đã hết lòng kêu gọi hỏa lực PB và KQ yểm trợ. Dù Trâu Điên đã diệt được TĐ14D, nhưng chúng tôi rất buồn khi một CV tử thương, một bị thương chưa tìm ra danh tánh. Chúng tôi xin chân thành chia buồn cùng gia đình các vị CV này. CV đã giúp chúng tôi chiến thắng trong tình thế “chỉ mành treo chuông” rồi các CV ra đi, còn chúng tôi thì đến, đến định cư ngay trên quê hương của các ông.
3/ Những Cố Vấn Trận Bời Lời?
            Ngày 14/9/68 tôi đụng trận Cầu Khởi thì ngày 16/9/68, Đại Đội 1 của tôi và ĐĐ3 của Đ/Úy Trần Văn Thương lại nhẩy trực thăng vào mục tiêu mật khu Bời Lời, để chụp 50 VC mà máy bay quan sát L19 phát giác ra chúng đang dừng quân tại đây.
            Vì 2 đại đội đi riêng, coi như cánh B, Tiểu Đoàn Phó là Đại Úy Nguyễn Kim Đễ đi học, nên cố vấn phó là Đại Úy Carl White đi với tôi. Khi 2 đại đội vừa nhẩy khỏi trực thăng xuống mục tiêu là đụng liền (máy bay quan sát L19 cho tin rất đúng, nhưng chưa chính xác, vì không phải chỉ có 50 VC, mà là 3 tiểu đoàn VC thuộc Trung Đoàn 33 đang ém quân tại đây, vì có nhiều súng phòng không, tài liệu và vũ khí tịch thu được, cùng lời khai của tù binh).
            Sau khi xung phong vào mục tiêu thì cố vấn Carl White ngã xuống, nhắm mắt, mặt trắng bệch, tôi không rõ ông bị thương ở đâu, nhưng thấy tình trạng nguy hiểm nên xin tải thương cho ông ta ngay và một cố vấn khác được thả xuống thay thế.
 Trước khi nói tiếp diễn tiến cuộc đụng độ thì tôi xin mở ngoặc ở đây để nói về cố vấn phó TĐ2/TQLC là Carl White.
            Trong trận Mậu Thân ở Saigòn trước đó, khi đại đội tôi tiến quân trên đường Hậu Giang, để đến giải tỏa khu vực cư xá Phú Lâm thì Carl White bị “sniper” VC cho một viên vào trán, viên đạn xuyên qua nón sắt, vì đã chui qua cuộn băng cứu thương cá nhân gài trên nón sắt nên yếu đà và bị nón nhựa giữ lại, chỉ đủ sức chạm vào và để lại cục u tụ máu trên trán White. Sau trận này thì Carl White được thăng đại úy.
(hình chụp Carl White ngay tại Chợ Lớn, trên trán còn cục u, cạnh đó là “nhà bán”).
LN2 trả lời cho Đồ Sơn về Carl White, theo tài liệu mật vừa được giải mà thì nguyên văn như sau:
“at 1555H Capt White was Medivac for Heat Prostration  by the 2nd Bn C and C heliopter.”
Như vậy Capt White đã được trực thăng C&C của Đồ Sơn và Sheehan bốc đi bình an, không phải là White mà tôi đọc được trên bức tường đá đen, xin chúc mừng ông. Tôi còn được biết thêm, với kỷ niệm hòn bi ở trán, sau này Carl White đã viết cuốn hồi ký về Trâu Điên và Mậu Thân, xin trích:
                                                                         ***
TRÂU ĐIÊN!
Crazy Buffaloes In Cholon Gap.
(by Major Carl White, United States Marine Corps (Retired).
After massive Viet Cong and North Vietnam­ese Army forces launched their Tet Offensive against South Vietnam in the last hours of January 1968, the South Vietnamese Marine Brigade’s 2nd Rifle Battalion was among the units distinguising themselves in the successful defense of Saigon.  
One of six battalions in the brigade, the 2nd Battalion was commanded by a battle-hardened veteran of near­ly 13 years of combat, Major Ngô Văn Định. A national hero, he had been decorated for gallantry many times, wounded seriously four times, and regarded among the military leadership of South Vietnam and the U.S. Ma­rine advisors who had served with him as a courageous and exceptionally skilled battlefield commander.
His battalion was one of the most highly acclaimed military units in the country–from any nation–well known throughout South Vietnam. In 1966, U.S. Presi­dent Lyndon B. Johnson had awarded it the Presidential Unit Citation for heroism in the Battle of Phung Du. The battalion was the first in the Vietnamese Marine Brigade to receive that highest of U.S. unit awards.
***
            Cố vấn phó Carl White được bốc đi thì có CV khác đến thay thế. Sau khi nhận lệnh Đồ Sơn, tôi thả trái khói màu vàng đánh dấu bãi đáp cho trực thăng thả CV xuống, nhưng đến khi nghe Đồ Sơn nói CV đã xuống rồi, Cần Thơ (danh hiệu của tôi) đã gặp CV chưa?
_Chưa thấy! Lạ quá!
 Tôi cho lùng sục xung quanh thì phát giác cách chỗ tôi chừng 100m, khu vực tuyến VC, cũng có khói màu vàng đang bốc lên. Tôi “tá hỏa tam tinh” vội báo cho Đồ Sơn biết và xin ông xác nhận điểm thả CV. Ngay lúc đó, đang bay C&C, Đồ Sơn cũng nhận ra dưới đất có 2 vị trí khói vàng và ông cho biết CV đã bị thả xuống vị trí trước tuyến VC rồi!
            Khi phát giác sự nhầm lẫn tai hại này thì Đồ Sơn rồi Chiến Đoàn Trưởng Tôn Thất Soạn và cả hệ thống cố vấn yêu cầu (ra lệnh) tôi cho người đi cứu cố vấn ngay!
            Thật là rắc rối, chúng tôi đang đụng, VC đang bao vây, giằng co nhau chiếm từng gốc cây, bụi tre gai, súng phòng không rất mạnh khiến trực thăng khó khăn vào vùng yểm trợ, làm cách nào tiến gần 100m đến trái khói vàng kia? Hơn nữa, chưa biết CV ở vị trí nào, sống chết ra sao, một nhiệm vụ “vô kế khả thi”.
            Tôi đã nhận lệnh của cấp trên đi tìm và cứu CV ngay, nhưng tôi cũng nhận ra hàm ý của lời căn dặn thêm là phải hết sức cẩn thận kẻo ...“Bắc-Bình, Gay-Go”.
            “Bắc-Bình Gay-Go” có nghĩa là “B.G”, là Bình Giả, những gì xẩy ra tại trận Bình Giả, Phước Tuy, ngày 31/12/1964 chúng tôi hiểu cả rồi, chỉ vì thượng cấp QĐ “ở trên trời” ra lệnh “bằng mọi giá” cho TĐ4/TQLC đi tìm xác phi cơ, phi công! Rồi cái giá phải trả là TĐ4 hy sinh thêm hằng trăm sinh mạng khác. Nay tôi phục cấp chỉ huy của tôi đã sáng suốt, dày đạn kinh nghiệm chiến trường, ông hiểu khả năng của thuộc cấp nên ra lệnh cho tôi cẩn thận, tùy cơ ứng biến, nhưng tôi chưa biết “biến” bằng cách nào, trong khi mỗi giây phút chậm trễ là rất nguy hiểm cho cố vấn và chính chúng tôi. Thiếu CV và CV đang trong tình trạng sinh tử này thì chúng tôi sẽ khó mà có yểm trợ hỏa lực từ phía HK.
            Tôi nhớ mãi trong cuộc hành quân giải tỏa đồn Đức Cơ năm 1965, các phi cơ đang quần thảo trút bom đạn xuống mục tiêu thì một “thần sấm” trúng phòng không, phi cơ chúi xuống rồi nổ còn phi công bay ra, cánh dù lơ lửng bay theo chiều gió đưa phi công về phía địch, biên giới Việt Miên, lập tức các phi cơ bỏ mục tiêu mà bay vòng tròn quanh cánh dù, các trực thăng cũng bay theo và bắn xuống đất nơi mà dù lơ lửng bay ở trên cao... tôi không rõ số phận phi công đó.
            Một điều đáng quan tâm nữa liên quan tới vụ trực thăng thả lầm CV vào tuyến VC là Đại Úy Thương ĐĐ3 đã báo cho tôi biết anh đã trông thấy một trực thăng bị “xịt khói” rồi bay đi cùng thời điểm CV được thả xuống. Tôi không có thì giờ nghĩ về trực thăng bị bắn ra sao mà tìm cách cứu CV. Chợt Hạ Sĩ 1 Nguyễn Văn Thà, người mang máy cho tôi, hốt hoảng la:
            _ Ông thầy coi kìa.
            Theo hứơng tay chỉ của Thà, qua ống nhòm, tôi đã nhận ra một cánh tay từ bụi rậm đưa lên rồi mất hút. Quả quyết đây là cố vấn bị thả nhầm vị trí, đã sẵn kế hoạch trong đầu, tôi ra lệnh ngay cho trung đội trưởng là Thiếu Úy Huỳnh Vinh Quang, tập trung tất cả đại liên M60 và M79 của đại đội tác xạ tối đa và liên tục vào tuyến VC mà phía ngoài bãi đáp là nơi CV núp. Có lẽ VC chưa phát giác ra vị trí CV núp, mà nếu có thấy thì chúng quyết bắt sống chứ không bắn chết, giá trị sống chết khác nhau.
            Trong khi các súng M60 và M79 bắn tối đa vào tuyến VC thì Trung Sĩ 1 Trần Tráng dẫn tiểu đội bò dưới hỏa lực của mình để yềm trợ cho HS1 Bùi Ngọc Đường và HS Nguyễn Văn Hợi chạy thật nhanh đến nơi có CV núp. Đường và Hợi là hai cận vệ đã cứu tôi thoát chềt nhiều lần nên tôi tin tưởng và hy vọng Đường và Hợi sẽ hoàn thành nhiệm vụ.
            Khi viết lại việc này, tôi xin phép không đi vào chi tiết diễn tiến cuộc cứu CV, nhưng thật căng thẳng và lo âu, hồi hộp từng giây, tay tôi liên tục đốt thuốc, vừa kéo xong một hơi thì vất đi, đốt điếu khác, tôi đã phải làm một việc lần đầu tiên quá khả năng của tôi.
            Tôi thở phào khoan khoái khi thấy Đường cõng một người trên lưng, lom khom lúp súp chạy về, Hợi thì vừa phụ đẩy vừa canh chừng phía sau, tiểu đội của Trần Tráng cũng đang rút lui theo. Cái hình ảnh không bao giờ tôi có thể quên được là khi vừa chạy về tới chổ tôi đứng thì Đường ngã vật ra, CV Mỹ ngã theo, cả hai thân hình nhuộm máu.
CV đã được cứu, vui hơn nữa là tất cả toán cấp cứu đi và về đầy đủ, trừ 4 người trong tiểu đội của Trần Tráng bị thương nhẹ. Tr/Úy CV bị bắn vào nách, trực thăng đã xuống bốc người bị thương đi ngay và thả một thiếu tá CV khác xuống thay thế, tôi không kịp nhìn bảng tên của họ. Sau đó tôi không biết tin tức của trung úy CV này sống chết ra sao.
            Sau cuộc hành quân, CV Mỹ ở trên Sư Đoàn đã gửi xuống cho đại đội tôi một số huy chương, trong đó có 1 Bronze Star là cao hơn cả, tôi biết phần thưởng danh dự này sẽ thuộc về ai. Nếu CV hỏi ý kiến tôi thì tôi sẽ đề nghị cho Đường, Hợi và tiểu đội Trần Tráng mỗi người 1 Silver Star hay cao hơn.
            Hạ Sĩ 1 Bùi Ngọc Đường, ngừơi cận vệ, người bạn thân tín của tôi mang Bronze Star, anh còn được Thiếu Tá Lê Đình Bảo, Trưởng Phòng Chính Huấn Sư Đoàn TQLC thưởng cho 1 xe Honda 50. Đường không nghĩ đến những gì sẽ được hoặc sẽ mất khi lao vào lửa đạn, anh xứng đáng được nhận các phần thưởng này, nhưng rất tiếc “TQLC sống hùng sống mạnh nhưng không sống lâu”, Đường chưa kịp chở người yêu dạo phố Sài Gòn bằng Honda thì anh tử trận sau đó trong một cuộc hành quân sang Miên.
            Người cõng CV về là Bùi Ngọc Đường đã tử trận, thế còn các cố vấn thì sao? Tôi đã nhờ Đồ Sơn hỏi LN2 thì nhận được 2 email nguyên văn như sau:
                                                            ***
On Tue, Aug 26, 2014 at 7:57 PM, John Sheehan wrote:
Col, Dinh; we think the Marine in question is I/Lt Joe Bargerstock. He was shot in the chest and upper body, more serious than originally thought --spent a long time in the hospital. He ultimately retired after 20 years in the Marine Corps. Carl White talks to him and Carl will give you the detail info​.
Hope this helps.
Your friend and fellow Marine
Jack
            -------------------
Col. Dinh.​ As I was going through my records in search of the information you requested I came across a picture of the team of VN Marines who rescued Lt Bargerstock. The squad leader was awarded a Bronze Star and the others were awarded achievement medals. The picture was taken a month or so after the fight.
I will send you a copy of the picture in the morning. ( I need to go buy a new memory card)
S/F
Jack.
                        ***
Theo email thứ nhất của LN2 trên đây thì Tr/Úy CV được cứu về từ tay Việt Cộng là I/Lt Joe Bargerstock chỉ bị thương nặng và đã giải ngũ, giả sử ngày đó vì xuống giúp tôi mà ông có mệnh hệ nào thì tôi buồn lắm. Tin ông bình an và giải ngũ, ông và tôi cùng mừng và xin chúc ông khỏe trẻ mãi.
Tuy nhiên, niềm vui không trọn vẹn, theo tài liệu mật vừa được giải mã, cuộc hành quân Bời Lời này có 2 CV bị thương, 3 người Mỹ thuộc phi hành đoàn trực thăng chết.
Ngày đó, khi Đ/Úy Trần Văn Thương báo cho tôi biết có 1 trực thăng bay lên bị bắn xịt khói, tôi đã nghĩ đây là trực thăng chở CV Joe đến thay cho Carl White bị bắn nên họ đã vội vàng thả Joe xuống rồi bay đi, nay thì đúng như tôi đoán, nhưng rất buồn là cả phi hành đoàn 3 người đã “nổ” theo trực thăng!
Còn email thứ hai thì LN2 nói về huy chương tặng cho toán “rescued LT Joe”, trong đó có 1 Bronze Star. Dầu sao thì cũng cám ơn quý vị, nhưng khi xông vào chỗ chết để tìm sự sống cho Lt Joe Bargerstok thì đó cũng như nhiệm vụ Trâu Điên cứu đồng đội mà không bao giờ nghĩ đến việc sẽ mất gì (mạng), sẽ được gì (huy chương, thăng cấp). Vả lại Trâu Điên mà LN2 gắn Bronze Star lên ngực thì đã được “hòm gỗ cài hoa”, Quốc Kỳ phủ quan tài, đó niềm vinh dự tối cao của một quân nhân VNCH nói chung, TQLC và Trâu Điên nói riêng, vì vấn đề tế nhị đối với gia đình người đã tử trận, tôi không thể đưa tấm hình đó vào bài viết này được.
Major Ward, Người Hùng...
Theo tin LN2 cung cấp thì CV xuống thay cho Trung Úy Joe Bargerstock là Thiếu Tá H.T.Ward, CV của Chiến Đoàn. Major Ward đã cùng tôi trải qua một đêm vô cùng hồi hộp.
 Vì phòng không của VC khá mạnh, nên cho đến chiều tối cánh A của Tiểu Đoàn Trưởng Đồ Sơn vẫn không xuống được nên Đồ Sơn cho lệnh tôi và Đ/Úy Thương phối hợp phòng thủ đêm tại chỗ còn Đồ Sơn, Ban 3 Lâm Đồng và Chiến Đoàn Trưởng Saigòn thì bay C&C suốt đêm để theo dõi địch di chuyển và yểm trợ tinh thần cho chúng tôi.
Dựa vào địa thế một mặt là rừng tre gai rậm rạp, mặt kia là bãi đáp trực thăng (LZ) trống trải, chúng tôi biết địch, nếu tấn công đêm thì chúng chỉ có thể tấn đêm từ phía LZ, nên tôi đã bàn với CV Ward thiết lập sẵn kế hoạch hỏa lực, nhất là hỏa lực của trực thăng võ trang cobras.
 Gần về sáng, đúng như dự đoán, VC tấn công mãnh liệt từ hướng LZ, chúng đã vào sát tuyến phòng thủ của chúng tôi, muốn dùng biển người, nhưng đây là lúc CV Ward ra tay. Theo như kế hoạch đã tính trước, các trực thăng cobras theo hướng dẫn của CV cứ phóng hỏa tiễn và bắn đại liên sát tuyến phòng thủ của chúng tôi, buộc địch tan tác và rút lui.
Chúng tôi không đi vào chi tiết diễn tiến trận tấn công đêm của VC, nhưng quả thật là gay cấn và hồi hộp, nếu không có Major Ward với tài điều khiển cobras thì 2 đại đội 1&3 Trâu Điên đã bị biển người của 3 tiểu đoàn Trung Đoàn 33 tràn ngập, dĩ nhiên yếu tố con người, tinh thần chiến đấu của Trâu Điên là quyết định.
Ngày 17/9, trời vừa sáng, cánh A của Đồ Sơn đã xuống mà còn thấy VC chạy tán loạn từ LZ trốn vào rừng. Nhưng rất tiếc 2 Trâu Điên lại bị hy sinh vào giờ thứ 25, Hạ Sĩ 1 Thà, người mang máy cho tôi, và cũng là người đã phát giác ra vị trí CV Joe núp, Thà thấy cây B40 nẳm cách tuyến chừng 20m, anh vội bỏ máy, chạy ra lựơm B40, nhưng một tiếng nổ kinh hồn, tên VC đã tự sát bằng chất nổ gài đầy người khiến nó và Thà biến mất trong đám cây cỏ sình lầy, còn Hạ Sĩ Tha đi với Đại Đội Phó Lâm Tài Thạnh cũng bị tử thương khi đi thu lượm chiến lợi phẩm.
Một điều khá bất ngờ với tôi là vị Tư Lệnh chỉ huy chiến dịch lùng và diệt địch này là Tướng ND Dư Quốc Đống cũng xuống ngay vị trí phòng thủ của 1 Đại Đội Trâu Điên khi khói súng chưa tan, ông hài lòng  với kết quả mà chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ. Theo tài liệu mật của Mỹ vừa đựơc giải mã thì kết quả trong trận Cầu Khởi và Bời Lời như sau:
            Trong cuộc Hành Quân Cầu Khởi ngày 14/9/68 có một CV chết là Charles James Moore và 1 đại úy CV Mỹ bị thương. Trâu điên 3 tử trận, 10 bị thương.
Hành quân Bời Lời ngày 16/9/68 có 3 người Mỹ thuộc phi hành đoàn chết và 2 CV bị thương. Trâu Điên 6 bị thương và 2 tử thương ( đó là HS1 Thà và HS Tha)
Vũ khí của VC thu được:
1 SC 61ly, 11 AK, 2 Đại liên, 1 B40, 2 súng trường SKS, 3 VC bị bắt và 53 xác VC nằm trước truyến phòng thủ của Trâu Điên.
Cuộc hành quân lùng diệt địch Cầu Khởi Bời Lời của Trâu Điên kết thúc bằng một màn cười ra nước mắt, chết tới nơi cũng cười. Khi vừa đóng quân đêm xong thì lệnh thượng cấp bắt Trâu Điên phải di chuyển gấp đi nơi khác để B52 trải thảm vùng này, nhưng khốn khổ thay khi ra khỏi tuyến chừng 500m là đụng nặng, tiến không được mà đứng yên thì B52 đến! Đây là lúc Đồ Sơn và LN2 phải làm việc với thượng cấp vô cùng cấp bách và dĩ nhiên với bao mạng người, thượng cấp buộc phải chấp thuận lời yêu cầu của Đồ Sơn và LN2 mà điều B52 đi chỗ khác.
4/ Cố Vấn Bị Mất Cánh Tay, Nay Ra Sao?
            Sau trận Cầu Khởi và Bời Lời thì Trâu Điên đi U Minh, ngày 6 tháng 1/69, Đồ Sơn và LN2 cùng bị thương vì B40 thì Th/Tá Nguyễn Xuân Phúc về làm Trâu Điên Trưởng. Ngày 16/9/69, trong cuộc hành quân tại kinh Cán Gáo tỉnh Chương Thiện, anh Phúc giao cho tôi chỉ huy cánh B và có CV đi theo. Khi từ ruộng nước tiến vào bìa làng thì cánh B bị đụng nặng, tôi bị gẫy chân tay, “trào máu họng”, CV bị bay một cánh tay, cận vệ của tôi tử trận, các hiệu thính viên bị thương. Cố vấn được tải thương đi đâu, tình trạng thế nào thì cho đến nay tôi cũng không biết, đó là một trong những lý do tôi viết bài này để hy vọng biết được tin ông ta vẫn bình an mạnh khỏe, dù là một thương phế binh.
 Còn tôi được đưa bệnh viện Phan Thanh Giản Cần Thơ cấp cứu rồi chuyển tiếp về bệnh viện Lê Hữu Sanh Thị Nghè SG. Khi tỉnh dậy thì tôi thấy “Bà Mẹ Quê” của tôi đang lấy tay cạy những vết máu và bùn đã khô trên mặt tôi, nước mắt mẹ già chảy xuống mặt con làm tôi mở mắt ra, thấy con tỉnh lại, mẹ già đưa tay quẹt nước mắt, run run nói:
_“Con bị thế thế này nhưng còn sống là mẹ mừng rồi”.
Bà mẹ Việt Nam cũng như tất cả bà mẹ các dân tộc khác, thương con vô cùng, nhất là các con vì nhiệm vụ mà lao vào lửa đạn. Quý độc giả đã coi cuốn phim “We Are The Soldiers”, đã nhìn thấy cảnh các bà mẹ, người vợ lo âu sợ sệt khi thấy người bưu tín viên đi vào cư xá, họ sẽ thở phào nếu người mailman đi qua, nhưng họ sẽ hốt hoảng, ngã xuống rồi ngất đi khi người mailman dừng trước cửa. Mẹ tôi đã xỉu, đã chết giấc như thế khi xe jeep của hậu cứ TĐ2/TQLC đến nhà báo tin tôi bị ... thương, vậy thì các bà mẹ, các bà vợ của các Cố Vấn Mỹ mà họ đã đi với tôi rồi bị thương, tử thương là hình ảnh của mẹ tôi.
Đã gần nửa thế kỷ qua, nay, 2014, tôi mới có dịp ôn lại những kỷ niệm xưa, đã quá muộn, nhưng muộn còn hơn không, muộn vẫn phải nói lời cám ơn đến các vị Cố Vấn, đến các bà mẹ, các người vợ của các quân nhân Mỹ nói chung, và các cố vấn Mỹ nói riêng đã bị thương và hy sinh trên chiến trường Việt Nam.
Nếu tôi chỉ nói lời cám ơn “xuông” thì chưa đủ, mà còn phải khuyến khích các con cháu phục vụ nước Mỹ, quê hương thứ hai của chúng tôi. Con của các TQLCVN như Lương Xuân Đương, Đoàn Trọng Cảo, của Cần Thơ, Hà Nội v.v.. đã là cấp chỉ huy, là USMC và các quân binh chủng khác nữa trong quân đội Hoa Kỳ. Trước kia chúng ta là đồng minh, nay chúng ta là “đồng bào”.
Trâu Điên và Cố Vấn Mỹ đã sát cánh cùng nhau trong cuộc chiến, là đồng minh, là đồng đội, chúng tôi cùng giúp nhau sao cho nhiệm vụ được hoàn thành tốt đẹp, đúng như Cố Vấn Thomas Campbell đã viết trong tựa đề cuốn sách:
“ I thought that I would make them better Marines, but in the final analysis they made me a better Marine.”

Các đại đội trưởng: Cấp bó bột chân tay, Hợp, Dzoan, Tiền k20.).Cấp: Hợp, coi chừng đỡ cái cùi chõ này.