Sunday, November 10, 2019

Vĩnh Chánh – Một Thoáng Thiên Thu - Vĩnh Chánh

MỘT THOÁNG THIÊN THU
Xin Vinh Danh các bà vợ, các người yêu và gia đình đã yêu thương và mang hy vọng đến cho các tù cải tạo qua những năm tháng đen tối của đời người.       V. Chánh
Chỉ vài tháng sau lần thăm nuôi duy nhất kể từ ngày bước chân vào trại cải tạo, và ngay sau Tết 1977, nhiều nhóm tù ở trong trại Xuân Lộc chúng tôi được sàng lọc, phân loại, rồi bất ngờ bị chở đi giữa đêm khuya. Riêng nhóm chúng tôi khoảng chưa đến 40 người được tập trung cũng vào nửa đêm, đưa lên một xe bịt bùng chở đến một khu rừng hoang dã rộng lớn.

Trong nhiều ngày kế tiếp, lán trại chúng tôi tiếp nhận nhiều toán tù cải tạo từ nhiều trại tập trung khác chở dồn đến, toán đến trước trộn chung với các toán đến sau, lập thành 10 đội.    
Mỗi đội có 50 người, chia làm 10 tổ, ở chung trong một căn nhà dài do đội tự cất lấy theo mẫu chỉ định. Tổ chúng tôi có 5 người, gồm một giáo sư biệt phái, một dược sĩ, 2 nha sĩ độc thân cùng một lớp và cùng một khóa trưng tập, và một bác sĩ, là tôi. Bốn người kia sinh trưởng từ Miền Nam, chỉ một mình tôi trọ trẹ tiếng Huế. Bốn người kia thuộc Bộ Binh, tôi lại của Nhảy Dù. Nhìn quanh cả đội, có lẽ tôi là đứa “ác ôn” nhất, nhưng không vì thế mà các bạn trong tổ “né” hay lạnh nhạt với tôi. Ngược lại, theo thời gian, chúng tôi liên hệ với nhau rất mật thiết, đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau, người này sẵn sàng choàng qua làm giùm công việc cho người khác, nấu nướng cho nhau, chuyện trò tâm sự cùng nhau…
Lán trại của chúng tôi nằm sâu trong rừng, cách con đường xe lửa khoảng một cây số. Một lán trại tù tương tự nằm phía bên kia đường sắt, đối diện với lán chúng tôi. Những khi đi lao động tự giác, như để cắt tranh, chặt tre, đốn cây, làm rẫy, chúng tôi đều bước dọc theo con đường rầy xe lửa, ngang qua một trạm ga nhỏ mang tên Ga Trảng Táo (*) trước khi tiến vào một cánh rừng ở xa hơn và rộng lớn hơn. Càng về sau, những chuyến đi càng ít có hoặc không có lính cảnh vệ đi kèm theo ra bên ngoài trại. Rất nhiều lần, chúng tôi gặp những chuyến tàu chợ chạy ngang, nhiều gói bánh cốm của bá tánh quăng xuống cho tù cải tạo chia nhau ăn. Có một lần tổ chúng tôi nhận được cả chục cây cà rem khi đang còn ì ạch gánh tranh gần con đường sắt. Phải nói là thần tiên khi mút được một cây cà rem mát lạnh giữa nắng trưa trong lúc người ướt cả mồ hôi.
Nương theo bìa rừng, cách đường xe lửa khoảng ba bốn trăm thước hay vào sâu hơn bên trong, thỉnh thoảng chúng tôi bắt gặp một vài bạn tù cải tạo được vợ lén tìm thăm. Không biết họ liên lạc với nhau như thế nào mà hay vậy, tôi tự hỏi. Một đôi khi, chính các anh em chúng tôi được nhờ vả canh me cho các cặp vợ chồng ấy để họ an tâm gặp gỡ, tâm tình. Chúng tôi thường tình nguyện đi chặt tre, cắt tranh thế cho phần của các bạn may mắn đó để họ có thêm được thì giờ riêng tư bên vợ hay người yêu. Các chị thường hẹn hò rủ nhau đi từng nhóm nhỏ hai ba người. Đi cầu may, không chắc gì sẽ gặp hay kiếm được người mình muốn tìm. Dù không gặp gỡ được, rất ít khi các chị nhờ chúng tôi trao giùm quà lại cho chồng. Phần chúng tôi cũng né tránh chuyện nguy hiểm đó, vì quản giáo trong trại thường xuyên lục soát chúng tôi trong những lần điểm danh khi về đến trại.
Sau giờ lao động, trong những lúc rảnh rỗi, cùng với cả trăm bạn tù khác, năm anh em chúng tôi thường hay đứng xa xa, chờ chuyến xe lửa cuối ngày từ hướng Phan Thiết về Sài Gòn đi qua, nhìn cảnh các cô các bà trên xe lửa thảy các gói quà xuống cho thân nhân của họ hay cho các tù nhân đang đứng dọc theo đường xe lửa. Hiện tượng này ngày càng xẩy ra nhiều và khó cấm cản được. Chính nhờ một chút liên hệ với thế giới bên ngoài, dù vẫn có khoảng cách, phần nào đã giúp các bạn tù bớt căng thẳng vì cảnh chim lồng cá chậu, quên đi nỗi nhọc nhằn của lao động cùng cực.
Được tập trung với hành trang đủ cho 7 ngày, để rồi không biết đi về đâu và không biết ngày về, ngoài chuyện thương nhớ gia đình, lo âu cho vợ con không biết xoay xở trong cuộc sống mới, nỗi sợ hãi tận cùng cho mọi người cùng hoàn cảnh là bị lãng quên, bỏ rơi, phụ bạc theo thời gian. Khi niềm hy vọng đoàn tụ quá mơ hồ, những bạn tù được thân nhân lén tìm thăm, tiếp tế, là những kẻ hạnh phúc nhất đời, vì biết mình còn được yêu thương. Tuy nhiên, những gói quà nhỏ do lòng từ tâm của những người có cùng niềm đau, đôi khi gây ra cảnh giành giật hỗn độn, khiến lính cảnh vệ quát tháo ầm ĩ, lăm le bắn chỉ thiên để giải tán đám đông.
Trong một xế chiều của tháng 4, có đến gần cả trăm người đang chờ chuyến tàu hàng chạy qua. Tôi bỗng rời nhóm bạn cùng tổ và bước vội qua phía bên kia đường sắt để tránh hướng mặt trời đang gay gắt chiếu vào mắt, một điều tôi chưa hề làm trước đây vì lệnh trên cấm tù của hai lán trại qua lại chuyện trò với nhau.
Theo sau tiếng còi hú, con tàu giảm dần tốc độ vượt qua ga Trảng Táo (*). Nhưng khi đến gần chỗ những tù cải tạo đứng hai bên đường, tốc độ tàu tăng nhanh hơn để tránh chuyện tù cải tạo nhảy tàu trốn trại. Tiếng xình xịch, xình xịch nặng nề của con tàu và tiếng ken két của bánh xe nghiến trên đường sắt dội mạnh dần, rung động mặt đất, khiến nhịp tim tôi đập mạnh. Không tính trước và như bị con tàu hút vào, tôi thấy tôi từ từ tiến sát gần đường rầy, gần nhất từ trước đến nay, hình như chỉ cách mươi thước. Tôi bắt đầu nhìn thấy nhiều cô nhiều bà nhoài cả nửa người ra khỏi cửa sổ hay chen chúc đứng trên các thềm nối giữa các toa tàu.
Con tàu chạy ngang trước mặt tôi. Nhiều cánh tay đưa ra, nửa như vẫy chào, nửa như muốn với nắm lấy những bàn tay bên dưới. Những khuôn mặt đăm chiêu, lo lắng. Những con mắt mở lớn tìm kiếm. Những ánh mắt sáng lên khi nhìn thấy người thân. Những cái nhìn đau buồn xót xa như chia xẻ với người tù trong bộ quần áo lao động thùng thình, bạc màu, rách rưới. Có những cái miệng cười méo trong nghẹn ngào vì chợt thấy một thân hình ốm yếu hao gầy quen thuộc. Có những đôi môi mấp máy như thầm nhắn gởi bao lời. Có những bàn tay đưa lên bịt miệng để kịp ngăn tiếng khóc nức nở. Và có cả những giọt nước mắt rơi xuống, hạnh phúc lẫn chua xót trong một thoáng nhìn thấy nhau. 
Một loạt bì thư cột trong viên đá nhỏ để tránh gió thổi bay xa được quăng xuống, cùng với hàng chục gói quà to nhỏ khác nhau, kèm theo là những tiếng gọi tên thật lớn. Người đứng bên dưới chạy dọc theo đường sắt, vẫy vẫy, nói nói, cười cười với người trên tàu. Người nhanh chóng cúi lượm gói quà lẩn mất trong đám đông. Vài người chạy theo thu lượm những bức thư bỏ vào túi… Cảnh tượng cứ thế hiện ra trước mắt tôi, thực nhanh, có khi rõ ràng từng chi tiết nhỏ, có khi chợt đến chợt đi như trong một cảnh phim quay nhanh, hỗn độn.  
Chừng mươi giây nữa cái đuôi con tàu sẽ chạy ngang chỗ tôi đứng. Vừa một chớp mắt, qua khung cửa, tôi thấy 3 cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn đứng cạnh nhau trên toa tàu, nhìn chăm chú vào đám người bên dưới. Từ trong tiềm thức, tôi nhận ra dáng hình và đầu tóc quen thuộc của nàng. Trời ơi, đúng là vợ của tôi, bằng xương bằng thịt, trong chiếc áo ngắn tay màu xanh da trời, bên cạnh cô em và người bạn gái. Dưới ánh sáng vàng rực của cuối ngày, chúng tôi nhìn thấy nhau trong tích tắc, kẻ ở trên tàu, người dưới đất, khoảng cách không xa nhưng tưởng như vạn dặm. Tôi la lớn, gọi tên nàng, và xoay người vội vã chạy theo con tàu.
Em chồm hẳn thân hình ra phía bên ngoài, tay nắm chặt song sắt, đôi mắt mở lớn mừng rỡ như muốn thu nhhận tất cả hình ảnh của chồng. Tôi đau đớn nhìn thấy em gầy gò. Đôi mắt của em, ôi con mắt đã từng nhốt hồn tôi vào trong đó, vẫn còn nét tinh anh trong sáng và đoan trang của ngày nào. Tôi bỗng cảm thấy thân hình mình nhẹ hẫng như được đôi tay thiên thần nâng đẩy, tim tôi như ngừng đập trong đê mê, bước chân tôi như đang chạy trên mây, tay tôi rộng với về nàng như thể muốn níu ôm lấy em vào lòng.
Tất cả xung quanh tôi như chậm lại, mơ hồ. Cả hai chúng tôi tròn mắt nhìn nhau trong vô tận. Chỉ có em và tôi hiện hữu trong khoảng khắc thần tiên này. Qua ánh nhìn, em gởi đến tôi thông điệp “Anh an tâm. Mọi việc ở nhà bình yên. Em yêu anh. Anh phải sống. Em sẽ chờ đợi với tất cả lòng trung tín.”
Có lẽ tôi đã chạy theo con tàu chừng mấy mươi bước, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, rồi tôi thấy mình dừng lại. Đứng yên tại chỗ để nhìn nàng được rõ hơn khi con tàu từ từ đưa nàng xa dần tôi. Dù con mắt có đuôi, dù cái nhìn kéo dài đầy nuối tiếc, rồi cũng đến lúc mờ khuất bóng nhau. Tôi muốn em biết tôi đã yêu em đến chừng nào, tôi ước mong có cánh để bay đến bên em, ôm chặt vào lòng, truyền cho nhau sức sống. Như hiểu tôi sắp òa khóc vì quá xúc động, nàng thoáng nhẹ lắc đầu, ánh nhìn thầm nhắc nhở dặn dò đừng bao giờ bày tỏ sự yếu đuối trước kẻ hành hạ mình. Em đã cho tôi nguồn hy vọng.
Cùng lúc, em gái nàng và cô bạn hứng chí ngoắc vẫy tôi liên tục, miệng cười tươi rói. Cả hai ra dấu muốn đẩy giỏ quà xuống, nhưng có lẽ thấy nàng và tôi không có lấy một cử chỉ đồng thuận, nên cả hai cứ mãi do dự cho đến lúc không còn có cơ hội nữa.
Con tàu xa dần. Tiếng còi tàu báo hiệu sắp quẹo phải và lên dốc con đồi nhỏ đàng trước như xé lòng. Nàng vẫy tay chào tạm biệt trong giây phút phân ly. Văng vẳng tiếng khua động của các toa tàu đưa tôi về với thực tại.
Tôi lặng người trong một trạng thái nửa tỉnh nửa mê, ngẩn ngơ, tâm trí hoàn toàn bị tràn ngập bởi hình ảnh của nàng. Tinh thần tôi rối loạn với cảm giác vừa diễm phúc đê mê trong hạnh ngộ, vừa cay đắng ngậm ngùi với chia ly. Thể xác như lâng lâng ngây ngất của hoan lạc, choáng váng xây xẩm như một triệu chứng mất máu. Sự tình cờ may mắn thấy mặt nhau ngày hôm nay nói lên được định mệnh ràng buộc giữa chúng tôi, làm chúng tôi càng thêm gắn bó. Chỉ trong một thoáng mà cuộc tình ngỡ như thiên thu bất tận. Chỉ một lần nhìn thấy nhau trong đớn đau là cả một ghi nhận nghìn năm không phai.Tuy xa nhau mà tình vẫn còn đầy!
Quay bước trở về hướng các bạn đứng chờ bên kia con đường sắt ở tuốt phía xa, bước chân tôi lúc đầu chậm nhưng rồi vụt nhanh dần. Trong một kích thích khó dằn lòng, tôi vội vã kể ngay chuyện vừa mới bất ngờ thấy được vợ mình đứng trên toa xe lửa cuối cùng. Nghe qua, bạn nào cũng sững sờ, quá ngạc nhiên trước câu chuyện khó tin vừa xẩy ra. Mà phải, khó tin thật, ngoại trừ đây là thiên định.
Không thể nào giải thích được vì sao bỗng nhiên trong chiều hôm nay tôi lại nhảy sang đứng phía bên kia đường sắt. Các bạn tỏ vẻ vui mừng cho tôi và không tiếc lời khen vợ tôi chịu khó lặn lội đi tìm chồng, rằng đây thật là một cuộc hạnh ngộ quá đặc biệt. Một bạn còn ý kiến nếu giỏ đồ ăn được quăng xuống, không chắc gì tôi đã lấy được vì khó chứng minh với những người lượm được cái giỏ là của mình.
Hân hoan với niềm vui bất ngờ và diệu kỳ ngoài sự tưởng tượng, cũng như muốn chia xẻ hạnh phúc của mình có được trong chiều hôm nay, tôi kéo các bạn đến ga Trảng Táo (*), móc hết tiền túi còn lại mua ngay 5 trứng vịt lộn đem vào trại để cùng nhau ăn mừng.
Tối hôm đó, 5 chúng tôi quây quần ngồi ăn chung với nhau, gồm đồ ăn do nhóm ẩm thực của đội phân chia cho tổ, chút cơm bo bo và chút canh bí đỏ nấu với muối, dọn chung với chút đồ ăn riêng của nhau dành dụm qua lần thăm nuôi trước. Để dành món ngon nhất cho cuối bữa, sau một vài câu mở đầu, tôi trịnh trọng đặt từng cái trứng vịt lộn vào tay mỗi bạn. Mọi người ăn một cách chậm rãi, ăn luôn cả cục mề cứng và khen trứng vịt lộn ngon quá.
Không khí vui nhộn hơn nữa, khi nhiều bạn tù khác trong đội biết tin vui của tôi đã không ngần ngại mang nước trà (nấu bằng các loại lá lấy trong rừng), cà phê (pha chế với râu bắp, trộn chung với rễ tranh và cơm cháy), vài miếng đường tán chặt nhỏ, thuốc lào…  đến chung vui với tổ chúng tôi. Một chương trình văn nghệ bỏ túi không chuẩn bị, không hẹn trước, tự nhiên thành hình trong đêm. Trong tình thân ái. Ấm cúng. Cảm động. Khó quên. Bạn nào hát cũng mở đầu bản nhạc với câu gởi tặng cho vợ hay người yêu ở nơi xa, cho các bạn tù, và cho tôi, mà các bạn bỗng gọi đùa là Dr. Zhivago, một biệt danh dính theo tôi trong thời gian kế tiếp.
Tôi ngồi nghe hát mà lòng xúc động cho thân phận. Tê tái nhớ lại giây phút nhìn thấy em. Nhớ ánh mắt, khuôn mặt, đầu tóc của em. Khi đến bản nhạc Như Cánh Vạc Bay, với đoạn “Nơi em về ngày vui không em. Nơi em về trời xanh không em. Ta nghe nghìn giọt lệ rớt xuống thành hồ nước long lanh,” tôi đã không cầm được lòng và đã khóc nức nở.
Đó là những giọt nước mắt chưa một lần đổ xuống từ ngày vào tù, dù qua bao nhiêu đọa đày bầm dập thể xác, qua bao nhiêu nhẫn tâm chà đạp lên nhân phẩm, qua sự chứng kiến cái chết tức tưởi của những bạn tù khác, nay được dịp vỡ bờ. Một bạn khác ngâm một bài thơ của Hàn Mạc Tử có câu “Người đi một nửa hồn tôi mất, một nửa hồn tôi bỗng dại khờ” khiến tôi lại càng xúc động mạnh và để mặc cho nước mắt tuôn trào.
Trong đêm, tôi thao thức khó ngủ, dù sau khi đọc một kinh Lạy Cha và 3 kinh Kính Mừng- như Măng tôi vẫn thường làm trong những lúc tuyệt vọng sau khi Ba tôi mất. Tôi cầu nguyện, thầm nhớ đến những lúc quấn quýt đắm đuối bên nàng, chuyện nàng bị sẩy thai sau khi cả chồng và cha đều đi tù.
Tôi cuộn mình như con sâu nằm trong cái vỏ ngập đầy hình ảnh và tình yêu thương của nàng, cái vỏ luôn cho tôi sức mạnh tinh thần để nâng đỡ tôi vượt qua nhọc nhằn thử thách khi nản lòng đuối sức.
Tình anh đó, em cứ cuốn đi
Cứ cuốn đi, cứ cuốn đi, cứ cuốn đi
Theo em đời đời. 
Sau đó nàng còn tìm thăm lén tôi được thêm mấy lần, khi ghé nhà một người làm rẫy không quá xa lán trại, lúc tôi đang lao động ở trong rừng tranh… Khoảng 2 tháng sau khi nàng có phép thăm và ở lại đêm với chồng, tôi được thả về nhà trong đợt đầu tiên của trại vào ngày 24 tháng 8, 1977. Sau phân ly thì đến tương phùng. Cứ như thế chúng mình đã sống chết bên nhau, vượt biển đến bến bờ tự do.
Em yêu dấu, khi ở xứ người, có những lúc tâm hồn anh bị chìm đắm trong bóng tối, có những lúc anh chạy theo phù du mê muội, những lạc lối đáng trách, hình ảnh của em trên chuyến xe lửa ngang qua trại tù cải tạo đã làm anh sực tỉnh, đưa anh về lại con đường chính trực. Con đường của chúng mình, của hạnh phúc trời ban và của thứ tha.
Anh sẽ chẳng đem theo báu vật gì khi lìa đời, ngoại trừ hình ảnh của em đi tìm thăm chồng trên toa xe lửa trong ánh sáng vàng cháy của một chiều tàn.
Qua bài viết này, xin vinh danh các bà vợ, các người yêu và gia đình đã yêu thương và mang hy vọng đến cho các tù cải tạo qua những năm tháng đen tối của đời người.
Tôi viết bài này để tặng các bạn tù học tập cùng trại L19T9, cùng đội, cùng tổ, ở Xuân Lộc với Hoàng Văn Tân (Không Quân, Oklahoma City), Hồ Xuân Tịnh (Quân Y, ở Orange, CA), Nguyễn Mạnh Trinh (nay là nhà văn, Orange County, CA), Nguyễn Trường Xuân (Bác Sĩ, CA), Đinh Văn Khai (Bác Sĩ), Nguyễn Địch Ứng (Dược Sĩ), Phạm Hậu “cà lăm” (Dược Sĩ), Phạm Văn Minh (Dược Sĩ), Bác Cảnh (Trung Úy, từ Quảng Trị chạy vào)… Và Ở Trảng Táo với  anh Ba Trí (Giáo Sư), Lâm Văn Trác (Dược Sĩ, Huntington Beach, CA), Hà Tô (Nha Sĩ), Lộc (Nha Sĩ, chết đuối năm 1978 khi công tác cho ĐoànThanh Niên Xung Phong tại Miền Tây), anh Tôn Thất Sơn (Bác Sĩ Nhảy Dù, Na Uy), anh Nguyễn Diêu (Bác Sĩ Hải Quân, Melbourne, Úc)…
Xin thắp một nén hương cầu nguyện cho những bậc trưởng thượng, những niên trưởng cùng bao bạn tù cải tạo đã bị giam cầm khốn khổ và đã chết trong cảnh tù đày của địa ngục trần gian.
Nguyện xin Ơn Trên phù hộ cho những người đang chịu gông cùm dưới chế độ CS để mong một ngày mai tươi sáng hơn cho Việt Nam.
Vĩnh Chánh

Tuesday, November 5, 2019

Chuyện Đại Hội Lần Thứ 22 Của Tổng Hội Cựu SVSQ Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam - Vũ Lâm Cựu SVSQ / TVBQGVN Khóa 23


  Đưa vấn đề không tốt đẹp trong nội bộ của tập thể Võ Bị lên các diễn đàn, báo chí và các phương tiện truyền thông bên ngoài là việc làm không đúng, là tự  bôi xấu mình, là “vạch áo cho người xem lưng”. Dẫu biết vậy, nhưng nếu lưng mình lở loét, mà người trong nhà cứ đối chọi đấu đá nhau, càng chữa trị càng ung thối, thì bưng bít, dấu diếm để làm gì nữa! Thà rằng phơi trần lưng áo, cho người ngoài khách quan chuẩn bệnh, dù có bị sát muối trị độc, đau rát, đau đến quặn sót, nhưng biết đâu chẳng là phương pháp trị liệu hiệu quả nhất.
   Năm 2020 sắp đến, toàn thể cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam lại một lần nữa phải ngậm ngùi cay đắng, tủi hổ với đồng hương vì ngay tại Orange County, California, nơi được mệnh danh là thủ phủ của người Việt tị nạn, sẽ  có hai Đại Hội được tổ chức, cùng mang danh xưng là Tổng Hội Cựu SVSQ  Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.  Đại Hội Toàn Cầu Kỳ Thứ … chỉ khác nhau ở hai chữ cuối: Kỳ thứ 22Kỳ Thứ XXII.  
     Năm trước, năm 2018, người Việt tị nạn và giới truyền thông hải ngoại đã ngỡ ngàng đến ngẩn ngơ, khi thấy lần đầu tiên trong sinh hoạt của tập thể võ bị có hai đại hội tổ chức ở hai nơi, một ở San Jose Bắc California và một ở  Orange County Nam California. Đại hội nào cũng quốc kỳ, quân kỳ, cũng quân phục đại lễ, tiểu lễ, Jaspe, worsted, đại hội nào cũng có nghi lễ, hình thức rập khuôn giống nhau: lễ khai mạc, tiền đại hội, hai ngày đại hội để bàn thảo, bầu bán, dạ tiệc, tuyên cáo và cũng cùng một nghi lễ truy điệu truyền thống như nhau, tạo dựng lại hình tượng Đài Tử Sĩ ngoài Vũ Đình Trường của trường Võ Bị ngày xưa, cũng lửa đuốc, chiêng trống rồi cũng đọc cùng một bài truy hồn các cựu sinh viên sĩ quan Võ Bị vị quốc vong thân :
    Lúc bấy giờ trên cánh đồng chiêm bắc Việt, bên con rạch nhỏ Đồng Nai, trong đám rừng sâu Trung Việt … phút chốc liệt vị đã trở nên người thiên cổ. Sự nghiệp đang công đeo đuổi, thôi cũng đành gián đoạn nửa đường. Chí tang bồng hằng mong thực hiện, thôi cũng đành ôm hận ngàn thu.
Mô đất lạ chôn vùi thân bách chiến.
Đám sương mù tàn tạ mảnh chinh y.………………..
Chúng tôi không tìm an lạc dễ dàng, mà chỉ khát khao gió mưa cùng nguy hiểm ..   
    Trong nỗi buồn uất nghẹn, tôi viết bài này để oán trách những nhân vật đã quậy nát tập thể Võ Bị của chúng tôi, tôi muốn hằn học dí ngón tay trỏ vào trán những csvsq đang có cơ sở làm ăn trong nước, cấu kết với CS nằm vùng, đem đảng phái chính trị Việt Tân, Tập Thể Chiến Sĩ  xâm nhập vào hàng ngũ Võ Bị để đánh phá, chia xé chúng tôi làm hai, làm ba, thi hành kế sách nghị quyết 36 của chính quyền Cộng Sản.
     Mặc dù tức giận, trong bài viết này tôi sẽ cố giữ lời văn thanh tao, để không làm phiền lòng độc giả. Ví dù như còn sót lời nào cay độc trong bài, xin độc giả thông cảm cho sự phẫn uất của tôi mà lượng thứ.
     Chúng tôi, luôn tin tưởng rằng, người Việt hải ngoại dầy kiến thức và kinh nghiệm chống cộng sẽ nhận định khách quan về tình trạng bất ổn, bất lành trong tập thể Võ Bị hiện nay. Chúng tôi vẫn tin tưởng rằng người Việt, nhất là Người Việt Tị Nan CS ở  hải ngoại vẫn dành tình cảm, ưu ái với những sĩ quan xuất thân từ Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, những người đã một thời lấy xương máu của mình đổi lấy sự yêu thương và tin cậy của toàn thể đồng bào miền Nam trong cuộc chiến chống Cộng vừa qua. 
TẠI SAO VÕ BỊ CHIA HAI
    Tôi bắt đầu câu chuyện Đại Hội của  
Tổng Hội Cựu SVSQ  Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam (TH/CSVSQ/TVBQGVN) từ cột mốc 
 Đại Hội Lần Thứ 20 được tổ chức năm 2016 tại Orange County, bởi vì từ đấy, từ đại hội ấy, một đại hội mà quyền điều khiển, sắp xếp chương trình, chủ tọa đoàn, MC, nằm trong tay  một nhóm csvsq có mưu đồ chính trị, đa phần là khóa 19. Khóa có người csvsq Lý Kim Vân là một đại gia thân cộng, kinh doanh thương mại trong nước từ đầu thập niên 90. Khóa có một thời huy hoàng, được Lý Kim Vân tài trợ hầu hết những chi phí tổ chức, tiệc tùng, đại hội, đặc san Nguyễn Trãi. Khóa có nhiều csvsq và gia đình hưởng ân huệ của Lý Kim Vân. Khóa có nhiểu csvsq và gia đình được Lý Kim Vân ân thưởng trọn gói một tuần du lịch Hawaii!!!
     Nhóm csvsq khóa 19 này kết hợp chặt chẽ với những csvsq HO vùng Orange County mà khi mới đến định cư, khi vẫn còn ăn tiền “welfare”, đã được xưởng may của Lý Kim Vân – Nguyễn Hồng Miên gửi đến tận nhà 2,3 cái máy may công nghệ để may đồ lãnh tiền “tươi. Nhóm cựu svsq này trung thành với Lý Kim Vân với chủ chương giao thương với CSVN. Những người trong nhóm này có thân cộng hay không tùy đọc giả phán xét, nhưng điều không thể chối cãi được là, nhóm này có chủ đích đặt TH/CSVSQ/TVBQGVN thống thuộc tổ chức Tập Thể Chiến Sĩ (TTCS).
     Trong Đại Hội Lần Thứ 20, nhóm người này đã chuẩn bị trước, sắp xếp, mưu mẹo để đưa người của họ nắm những chức vụ lãnh đạo trong tập thể Võ Bị như:
- Tổng Hội Trưởng là csvsq Tsu A Cầu khóa 29, lúc ấy đang là Trung Tâm Phó Trung Tâm Điều Hợp Tây Nam Hoa Kỳ của tổ chức TTCS.
- Chủ Tịch Hội Đồng Tư Vấn, Giám Sát là csvsq Nguyễn Hồng Miên khoá 19, một nhân viên thân tín điều hành nhiều cơ sở thương mại của Lý Kim Vân trong đó có xưởng may, xưởng nhuộm.
    Ban Chấp Hành Tổng Hội của Tsu A Cầu được thành lập sau đó sặc mùi TTCS, đa số là đảng viên, thành viên của Việt Tân và TTCS như:
- Nguyễn Văn Ức đang là chủ tịch hội đồng điều hành TTCS.
- Phùng Tích Chắng, Nguyễn Văn Lộc, Diệp Quốc Vinh vv..là những thành viên của tổ chức TTCS.
- Phải kể luôn những cố vấn tối cao ẩn nấp đằng sau để định hướng hoạt động của  BCH Nguyễn Nho, Nguyễn Hàm, Trần Tiễn San, Trương Thanh Sương, ngoại trừ  Nguyễn Hàm thuộc khóa 25 còn lại tất cả khóa 19. Trong đám cố vấn tối cao ấy, Nguyễn Nho là nhân vật đáng lưu ý nhất, được coi là Thái Thượng Hoàng, người đã nặn ra “ấu chúa” Tsu A Cầu. Nguyễn Nho chính là tác giả biên soạn những huấn thị điều hành, huấn từ, văn thư để “cai trị” tập thể Võ Bị! Nguyễn Nho được so sánh như một chính trị viên trong các tổ chức, đơn vị quân đội và hành chánh của chế độ CSVN. Ai muốn biết thêm về Nguyễn Nho vẫn còn có thể truy lục được những bài viết trên webs và nhiều diễn đàn trong và ngoài Võ Bị, những bài viết về hành vi phá hoại tập thể Võ Bị, nhất là ở vủng Washington State nơi ông cự ngụ. Tồi tệ nhất, đê tiện nhất phải kể đến bài viết trên Đặc San Đa Hiệu, Nguyễn Nho đã bôi nhọ một cựu CHT danh tiếng của TVBQGVN là Đại Tá Trần Ngọc Huyến, vị CHT được cựu svsq các khóa tôn kính như một vị thầy cao quý, chính vì thế mà ông mang nhãn hiệu Đồ phản thầy, lừa bạn. Lý do nào mà  Nguyễn Nho rất năng động, xông xáo hoạt động, trèo cao vào sâu những chức vụ trong sinh hoạt Tổng Hội Võ Bị ngay từ khi định cư tại Hoa Kỳ? Câu hỏi khó trả lời và không ai muốn trả lời vì còn trong nghi vấn. Nhưng, hãy lưu ý, trước năm 1975, Nguyễn Nho có một lý lịch đáng nghi ngờ, đã bị an ninh quân đội đề nghị không được giữ những chức vụ chỉ huy trong quận đội khi sưu tra được người bạn đời (đầu đời) của ông là người bên kia chiến tuyến.
     Đại Hội Đại Diện Các Khóa tổ chức tại San Jose California ngày 21 tháng 5 năm 2017 đã quyết định truất phế Tsu A Cầu chức vụ Tổng Hội Trưởng và giải tán BCH.
     Hội Đồng Đại Diện Các Khóa tạm thời đảm nhiệm điều hành sinh hoạt Võ Bị cho đến khi tổ chức đại hội 21 bầu chọn một THT và BCH mới.  ông Tsu A Cầu bất tuân quyết định của Hội Đồng Đại Diện Các Khóa, vẫn ngồi lì với chức vụ Tổng Hội Trưởng, hoạt động theo băng đảng Việt Tân, TTCS ở vùng“gió tanh mưa máu”, vùng đấu đá chính trị, vùng Little SaiGon. Từ đó Võ Bị xáo trộn, từ đó Võ Bị tan nát, từ đó Võ Bị vỡ đôi và từ đó có hai tổng hội, đối lập, đánh phá nhau, xập bẫy nghị quyết 36, kế sách này đã được áp dụng với đa số các hội đoàn ở hải ngoại từ nhiều năm nay.    
HAI BAN CHẤP HÀNH TỔNG HỘI
      Yếu tố cấu thành Tập Thể Võ Bị, Trường Võ Bị hay Tổng Hội Võ Bị là csvsq và các khoá và theo tinh thần dân chủ, thiểu số phải phục tùng đa số.  Một khi đa số các csvsq và  Hội Đồng Đại Diện Các Khóa đã quyết định bãi nhiệm ông Tsu A Cầu và BCH  thì không còn lý do gì để chức vụ THT của Tsu A cầu và BCH còn tồn tại, dù là vẫn có 5 khóa, khóa 19, 29, 26, 17,18, yểm trợ ông Tsu A Cầu qua người đại diện khóa vì những tình cảm riêng tư như gia đình, bạn bè, cùng khóa và những liên hệ sinh hoạt đảng VT và TTCS. Nhưng, 5 khóa trong tổng 31 khóa và 2 khóa phụ là một thiểu số, một tỷ số quá chênh lệch. Vin vào thiểu số 5 khóa ấy để ông Tsu A Cầu chống lại quyết định của Hội Đồng Đại Diện Các Khóa, bám giữ chức vụ THT là thái độ trơ trẽn, lì lợm. Tôi không nghĩ bản lãnh của Tsu A Cầu dủ để lì lợm mà tôi kiểm nghiệm rằng, thế lực đằng sau ông, các cố vấn tầm xa, tầm gần, đảng VT và TTCS đã chỉ thị, bắt ông bằng mọi giá phải nắm giữ danh xưng Võ Bị cho mục đích hoạt động đảng phái. Tủi hổ cho thanh danh Trường Võ Bi Quốc Gia Việt Nam vì có đứa con như Tsu A Cầu. Bất hạnh cho tập thể Võ Bị vì đã bị băng đảng VT, TTCS xâm nhập. Bất Hạnh và tủi nhục vì Võ Bị chia hai, võ bị có hai BCH Tổng Hội.    
    Chỉ với 5 khóa trong tổng số 31 khóa và 2 khóa phụ của TVBQGVN, không thể tạo nên Tổng Hội, không thể mang danh xưng TH/CSVSQ/TVBQGVN được, mà chỉ có thể mang danh xưng LIÊN HỘI 5 KHÓA 19,29,26,17,18. Mặc dù đã bị bãi nhiệm, ông Tsu A Cầu vẫn đem chức vụ THT, mang nhãn hiệu Võ Bị đi phô diễn trong vùng đấu tranh “Gió Tanh Mưa Máu” Litlle Saigon, sánh vai ồn ào với VT, TTCS để đấu đá chính trị, biểu tình, họp báo, phỏng vấn trên các hệ thống truyền thanh, truyền hình. Tôi liệt kê dưới đây vài sinh hoạt của Tsu A Cầu và BCH, những hoạt động làm phương hại đến tư cách của người cựu svsq trường VBQGVN và làm giảm uy tín, thanh danh của tập thể Võ Bị:


- Tổ chức, mời LS Trân Kiều Ngọc thuyết trình. Dùng Logo Đại Hội XX làm nền đàng sau bà, hàm ý khoe rằng đã mời được bà thuyết trình trước đại hội Võ Bị. Phổ biến hình ảnh ông Tsu A Cầu cùng toàn BCH và những cố vấn nặng mùi VT, TTCS, tất cả đứng hàng ngang hai bên bà Trần Kiều Ngọc, biểu lộ lòng ngưỡng phục, ca ngợi và yểm trợ bà với lập trường: Không chống cộng, chỉ chống cái ác.
- Ông Tsu A Cầu và thành phần trong BCH với quân phục võ bị ngồi, đứng, phụ tá bên ông Bùi Đẹp là Trung Tâm Trưởng Trung Tâm Điều Hợp Tây Nam Hoa Kỳ  trong những lần họp báo, phỏng vấn trên đài truyền hình, truyền thanh hoặc trong những chương trình văn nghệ, một hình thức chấp nhận Võ Bị thống thuộc TTCS, đặt dưới quyền điều hành của TTCS.
- Gần đây nhất, hình ảnh hai ông Tsu A Cầu và Nguyễn Văn Ức hèn mọn, đê tiện, cười nham nhở, cầu tài, đứng hầu (có người gọi là bưng bô) sau lưng tỷ phú Hoàng Kiều, người giầu có nhưng mất dậy, vô học, thiếu tư cách từ y phục, cử chỉ, hành động đến ngôn từ. Hình ảnh hai ông Cầu và Ức bưng bô được đăng tải khắp nơi trên thế giới làm ô uế danh dự Võ Bị, tủi nhục người cựu SVSQ/TVBQGVN nhất là hai khóa 16 và 29. 
     Vắng mặt 5 khóa, “vắng mợ, chợ vẫn đông”  27 khóa còn lại, chính danh là một TH/CSVSQ/TVBQGVN. THT Lưu Xuân Phước khóa 24 được bầu chọn trong Đại Hội 21 tổ chức tại San Jose cùng với BCH mới thành lập, chú trọng đến những sinh hoạt lành mạnh, thầm lặng nhưng hữu hiệu, nặng phần ái hữu nội bộ. Quan trọng nhất là giữ cho tập thể Võ Bị được độc lập, không thống thuộc một đảng phái chính trị nào. 
HAI ĐẠI HỘI VÕ BỊ: ĐẠI HỘI 21 VÀ ĐẠI HỘI XXI
    Trong đau buồn, tủi hổ với các hội đoàn bạn và người Việt trên khắp nơi trên thế giới vì Võ Bị xào xáo, chia hai. Có đến hai  Đại Hội Võ Bị cùng mang danh TH/CSVSQ/TVBQGVN được tổ chức chỉ cách nhau  hơn một tháng, tháng 5 và tháng 6 ở hai nơi Bắc California và Nam California. Tôi xin trình bầy lược thuật cả hai đại hội, để đọc giả phán xét về giá trị tinh thần, phẩm chất, đúng sai, chánh phái hay tà phái:

 
1- Tổng Hội Cựu SVSQ  Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam Đại Hội Toàn Cầu Kỳ Thứ  21 được tổ chức trong 3 ngày 11, 12, 13 tháng 5 năm 2018 tại San Jose California.
- Có 21 khóa ủng hộ, đích thân đại diện khóa tham dự hoặc cử đại diện.
- Có 10 hội địa phương ủng hộ hoặc đích thân hội trưởng tham dự.
- Không đếm các phu nhân tháp tùng, có 242 CSVSQ ghi danh chính thức tham dự, con số kỷ lục so với những đại hội trước.
- Đặc biệt có sự tham dự, chủ tọa lễ khai mạc của hai vị Cựu Chỉ Huy Trưởng Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam là Trung Tướng Lâm Quang Thi và Đại Tá Đỗ Ngọc Nhận.
- Được sự yểm trợ tài chánh trên 30,000 USD từ các csvsq khắp nơi trên thế giới gửi về.
- Quan khách được chiêm ngưỡng hai Khối Quốc Quân  Kỳ cho hai buổi lễ chính, Lê Truy Điệu và Lễ Khai Mạc, hai khối Quốc Quân Kỳ với đầy đủ hầu tá kiếm, hầu tá súng. Được trang bị quân phục đại lễ mùa đông và đại lễ mùa hè đúng hệt, đúng một trăm phần trăm như ngày xưa ở trường Võ Bị. Những quân phục này đã được ban tổ chức thực hiện rất công phu và tốn kém.
- Đại hội 21 đã bầu chọn dược vị Tổng Hội Trưởng là csvsq Lưu Xuân Phước khóa 24. 
2- Đại Hội Võ Bị Toàn Cầu Kỳ Thứ  XXI  do csvsq Tsu A Cầu, THT của liên 5 khóa tổ chức trong 3 ngày ngày 22, 23, 24 tháng 6 năm 2018 tại Nam California.
   Với 5 khóa không đủ chính danh là một Đại Hội của Tổng Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam kỳ thứ XXI. Chỉ có thể là Đại Hội của liên hội 5 khóa.

- Khối Quốc Quân Kỳ một hàng ngang, không có hầu tá súng, quân phục ka ki tiểu lễ xốc xếch.
- Thêm một khối Quốc Quân Kỳ của đoàn Thanh Thiếu Niên Đa Hiệu cũng một hàng ngang, không có hầu tá súng. Quân phục kaki, nón beret luộm thuộm không biết cơ bản thao diễn.
- 5 khóa có đại diện khóa hoặc thay mặt chính thức tham dự.
- Số csvsq có ghi danh trước chính thức tham dự khoảng hơn 60 người.
- Số csvsq không ghi danh cư trú tại Nam Cali bất chợt kéo đến như thành phần dự thích, nhất là trong ngày bầu cử đã vượt trội gần 200 nên không đủ phần ăn.
- Lễ Truy Điệu truyền thống tổ chức tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ ở thành phố Westminster với những nghi lễ tự biên tự diễn, không có trong truyền thống Võ Bị và chưa bao giờ có trong 20 đại hội trước đây như:
     * Lễ Trao lửa thiêng cho phụ nữ là các cháu gái đoàn Thanh Thiếu Niên Đa Hiệu.
      * Lễ Hôn kiếm của tân THT Nguyễn Văn Thiệt.
      * Lễ trao cờ cho TTNDH.

- Dạ tiệc bế mạc đại hội rất đông, số svsq thì ít, quan khách thì nhiều, phần đông là thân hữu của các hội đoàn trong vùng, Liên Hội Chiến Sĩ, VT, TTCS, các quân binh chủng. Hình ành ông Bùi Đẹp Trung Tâm Trưởng Trung Tâm Điểu Hợp Tây Nam Hoa Kỳ nổi bật nhất, được trang trọng chiếu đi chiếu lại nhiều lần trên  video. 
3- Sẽ có 2 Đại Hội Võ Bị Toàn Cầu Kỳ Thứ 22.
Trong khoảng tháng 5,6 năm 2020 sắp đến, lại sẽ có 2 Đại Hội Võ Bị cùng tổ chức ở Nam California. Một của Tổng Hội 27 khóa với THT Lưu Xuân Phước, Đại Hội 22. Một của Tổng Hội 5 khóa với THT Nguyễn Văn Thiệt Đại Hội XXII. Tôi xin phép được nhắc lại, chỉ có 5 khóa, chỉ xứng với danh hiệu Liên Hội, không thể là Tổng Hội được!
     Danh xưng của hai đại hội được phân biết bằng chữ số thường 22 và chữ số La Mã XXII.    
    Ngày 26 tháng 10 vừa qua, Ban Tổ Chức Đại Hội 22 đã ra thông báo số 1, công bố chính xác ngày giờ và địa điểm tổ chức. Mời quý độc giả click vào link dưới đây, đọc thông báo để biết thêm chi tiết vể Đại Hội Võ Bị Toàn Cầu lần thứ 22 

    Đại Hội 22 chắc chắn sẽ là một đại hội đông nhất, toàn hảo và vĩ đại nhất trong lịch sử 21 đại hội được tổ chức trước đây ở hải ngoại. Số tiền yểm trợ của csvsq khắp nơi gửi về mới chỉ trong vòng 2 tháng đã lên đến 27,193 USD.  Từ nay cho đến ngày đại hội còn hơn 6 tháng, chắc chắn số tiền yểm sẽ còn lên rất cao. Với số tiền yểm trợ dư giả, Ban tổ chức đã nghĩ việc phụ giúp chi phí đưa đón, cư ngụ để các csvsq ở các tiểu bang xa có điều kiện dễ dàng về tham dự.  
     Cuối tuần qua, chủ nhật 27 tháng 10, Nhóm Tổng Hội 5 khóa của ông Nguyễn Văn Thiệt cũng đã gọi họp. Quyết định sẽ tổ chức Đại Hội XXII tại Nam California và đã bầu được trưởng ban tổ chức.
     Mong rằng lần này TH 5 khóa sẽ tổ chức chu đáo hơn, không bôi bác như kỳ đại hội trước. Không phịa ra những nghi lễ quái gở như: Trao lửa thiêng cho phụ nữ, các cháu gái hậu duê. Không bắt tân Tổng Hội Trưởng diễn kịch “Hôn Kiếm” như ngày ông Thiệt nhậm chức. Khối Quốc Quân Kỳ  phải có hai hàng, hàng sau là hầu tá súng, quân phục của khối Quốc Quân Kỳ phải là đại lễ cho ra dáng khối Quốc Quân Kỳ của một trường Võ Bị lừng danh ngày xưa. Đã nhận là Đại Hội của Tổng Hội Cựu SVSQ Trường VBQGVN mà tổ chức bôi bác, thua cả đại hội của một binh chủng như Biệt Động Quân, Thủy Quân Lục Chiến ... là làm ố danh trường Võ Bị, làm tủi nhục vong linh những csvsq đã vị quốc vong thân.
     Còn một điều Vũ tôi thắc mắc với quý vị TH 5 khóa là: Trong đại hội trước, lửa thiêng, cờ quạt, kiếm, quý vị đã làm lễ phủi tay, trao hết cho các cháu hậu duệ. Bây giờ còn lấy gì để tổ chức đại hội XXII, không lẽ đòi lại từ tay các cháu, thì coi sao được, hóa ra các chú các bác lừa phỉnh các cháu, đem các cháu ra làm hề, làm trò cười. Bậc cha, chú mà xử với các cháu như vật thì không đẹp! Hay là để các cháu đứng ra tổ chức đại hội, nhưng các cháu mà tổ chức Đại Hội Võ Bị thì không chính danh, các cháu chỉ có thể tổ chức Đại Hội Thanh Thiếu Niên Đa Hiệu để vinh danh các chú các bác thì mới hợp lý.
   Xin các vị trong ban tổ chức Đại Hội XXII của Tổng Hội 5 khóa hãy suy nghĩ kỹ trong việc tổ chức đại hội, xin đừng làm phương hại đến thanh danh trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.

Vũ Lâm
Con Ong Việt
Cựu SVSQ / TVBQGVN Khóa 23

Little Saigon triển lãm tượng mẫu ‘Thương Tiếc’ của Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa - Lâm Hoài Thạch Người Việt

 Pho tượng mẫu “Thương Tiếc” của điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu từng được Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu chọn để tạc tượng tại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa vào năm 1966. 
(Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
WESTMINSTER, California (NV) – Hôm chiều Chủ Nhật, 3 Tháng Mười Một, 2019, bức tượng mẫu nổi tiếng “Thương Tiếc” của điêu khắc gia (ĐKG) Nguyễn Thanh Thu đã được mang đến triển lãm tại hội trường nhật báo Việt Báo, ở thành phố Westminster, thu hút nhiều đồng hương quan tâm đến dự.
Buổi triển lãm đặc biệt này do Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal (CA-47) đứng ra tổ chức. Đồng thời có sự hiện diện của ông Nguyễn Đạc Thành, chủ tịch Hội VAF; Luật Sư Wesley S. Coddou, cố vấn Hội VAF, và nhiều thành viên trong ban tổ chức.
Tượng “Thương Tiếc” là tác phẩm của Nguyễn Thanh Thu từng được Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu chọn để tạc thành pho tượng “Thương Tiếc” đặt tại Nghĩa Trang Quân Đội tại Biên Hòa vào năm 1966.
Đến năm 1975, tượng này đã bị quân Cộng Sản Bắc Việt giật sập. Tuy nhiên, bức tượng mẫu đã cùng với ĐKG Nguyễn Thanh Thu rời Việt Nam đến Hoa Kỳ vào năm 1988 và trở lại Việt Nam năm 2004. Vào ngày 11 Tháng Tám, 2019, ông đã trao tặng lại bức tượng mẫu này cho hội Vietnamese American Foundation (VAF).
Chương trình buổi triển lãm có phần trình bày đặc biệt từ Hội VAF liên quan đến việc trùng tu Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa.
Nhạc sĩ Xuân Điềm và pho tượng mẫu “Thương Tiếc” của điêu khắc gia 
Nguyễn Thanh Thu tại buổi triễn lãm. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
Trong lời phát biểu của mình, Dân Biểu Alan Lowenthal cho biết là ông rất vinh dự và hãnh diện được đại diện cho cộng đồng người Việt trong Quốc Hội Hoa Kỳ, và ông cũng hãnh diện vì cộng đồng người Việt sau hơn 44 năm qua đã thành công trên nhiều lãnh vực tại Hoa Kỳ. Cho đến nay, cộng đồng này vẫn luôn tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền.
Ông cũng cho biết, năm 2013, ông đã biết đến Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa. Từ đó, ông viết thơ gửi đến Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ để kêu gọi chánh phủ Hoa Kỳ phải đặt vấn đề liên quan đến nghĩa trang này với chính quyền Cộng Sản Việt Nam. Ông cho rằng, sau hơn 44 năm của cuộc chiến Việt Nam, tình trạng trạng đổ vỡ và tàn nát của Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa là không thể nào chấp nhận được, vì đây là nơi an nghỉ của hơn 16 ngàn tử sĩ Quân Lực VNCH, và cũng là đồng minh của Hoa Kỳ.
Ông Tyler Nguyễn, thành viên trong ban tổ chức nói với nhật báo Người Việt: “Đây là mối quan hệ giữa Hội VAF và Dân Biểu Alan Lowenthal. Ông đã từng đến Việt Nam để giúp cho Hội VAF trong vấn đề trùng tu Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa. Trong vòng mấy năm qua và gần đây nhất, sau khi dân biểu biết được hội chúng tôi đã nhận được pho tượng mẫu Thương Tiếc từ ĐKG Nguyễn Thanh Thu, ông có ngỏ ý mang tượng mẫu về Little Saigon triển lãm để cho đồng hương ở đây chiêm ngưỡng.”
“Lý do ĐKG Nguyễn Thanh Thu trao lại pho tượng này cho hội chúng tôi là vì gần đây, sức khỏe của bác rất yếu kém, nên không thể trở lại Hoa Kỳ,” ông Tyler nói thêm.
Ông Nguyễn Đạc Thành (trái), chủ tịch Hội VAF và Luật Sư Wesley S.
Coddou,  
cố vấn Hội VAF. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
Cũng theo ông Tyler, hiện nay có khoảng hơn 13 ngàn ngôi mộ được trùng tu tại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa và nhiều nơi khác, trong đó có khoảng trên 7 ngàn ngôi mộ do VAF trùng tu. Còn những ngôi mộ khác do các hội cựu quân nhân VNCH hải ngoại và những hội từ thiện khác đã trùng tu.
Ông Nguyễn Đạc Thành, chủ tịch Hội VAF, nói: “Đây là một sự kiện lịch sử vì chúng tôi không nghĩ rằng, cho đến ngày hôm nay chúng tôi còn nhận được pho tượng mẫu ‘Thương Tiếc.’”
Ông Thành cũng trình bày thêm một số vấn đề liên quan đến việc giải quyết những gì còn tồn tại sau chiến tranh giữa chính phủ Cộng Sản Việt Nam và Hoa Kỳ.  Trong đó có vấn đề chất độc da cam, nghĩa trang Quân Đội Biên Hòa, và hài cốt của những tử sĩ VNCH và đồng minh bị mất tích.
“Chúng tôi đã bắt đầu trùng tu Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa và những hài cốt của các anh em quân nhân VNCH bị đi tù Cộng Sản đã hơn mười năm nay rồi. Tuy nhiên, cho đến bây giờ thì chúng ta phải giải quyết tất cả những gì mà mình phải giải quyết,” ông nói.
Nói về lịch sử của pho tượng “Thương Tiếc,” nhạc sĩ Xuân Điềm cho biết là ông đã có dịp gặp ĐKG Nguyễn Thanh Thu cách nay hơn ba mươi năm để nghe về lý do ra đời của pho tượng này.
Sơ đồ trùng tu Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa. 
(Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
Ông kể: “Nghĩa Trang Quân Đội tọa lạc ở Hạnh Thông Tây, Gò Vấp. Tổng Thống Thiệu là người nghĩ ra việc xây dựng Nghĩa Trang Quân Đội nằm cạnh xa lộ Biên Hòa. ĐKG Nguyễn Thanh Thu tâm sự rằng, ông không biết tại sao lúc đó Tổng Thống Thiệu lại biết đến ông để mời ông vào bàn về dự án xây Nghĩa Trang Quân Đội tại Biên Hòa. Ý tổng thống muốn là trước cổng vào nghĩa trang phải có một bức tượng to lớn đầy ý nghĩa đặt ở đó. Mục đích bức tượng để nhắc nhở, giáo dục người dân về sự hy sinh cao quý của các chiến sĩ VNCH.”
“Ông Thu hứa sẽ trình dự án lên tổng thống sau một tuần lễ nghiên cứu, và ngày nào ông Thu cũng đến Nghĩa Trang Quân Đội tại Hạnh Thông Tây để suy ngẫm đề tài. Mỗi ngày, tại đây, ông Thu đều chứng kiến máy bay trực thăng và xe quân đội đưa quan tài những người đã hy sinh vì tổ quốc về nơi an nghỉ cuối cùng. Rồi vào một buổi trưa trên đường về từ Nghĩa Trang Hạnh Thông Tây, giữa trời nắng gắt, ĐKG Thu ghé vào một quán nước bên đường để giải khát. Khi bước vào quán, ông thấy một quân nhân Nhảy Dù đang ngồi uống bia, trên bàn đã có vài chai bia không và hai cái ly. Ngồi bàn đối diện với người quân nhân kia, ông lấy làm ngạc nhiên khi nhìn thấy người lính Nhảy Dù vừa uống bia vừa lẩm bẩm nói chuyện với cái ly không, nghĩa là người lính đang đối ẩm với một người đã chết.”
“Tối hôm đó, ông Thu vẽ liền bảy bản mẫu. Bảy bản mẫu của Nguyễn Thanh Thu phát họa là cảnh người lính đang chiến đấu ngoài chiến trường, cảnh mưa bão ngoài mặt trận. Phản ảnh lại cảnh êm ấm của những người tại hậu phương. Đặc biệt, khi ngồi vẽ đầu óc ông cứ liên tưởng đến vóc dáng buồn thảm của người lính Dù, Võ Văn Hai.”
“Khi vào để gặp tổng thống, ĐKG Thu đã trình bày giải thích về bảy bản vẽ, và tổng thống chọn ra một bức một. Có năm danh xưng dành cho tác phẩm này là Tình Đồng Đội, Khóc Bạn, Nhớ Nhung, Thương Tiếc, và Tiếc Thương. Cuối cùng tổng thống chọn tên Thương Tiếc.”
Quần áo của các cựu tù do VAF tìm được tại các mộ của cựu chiến sĩ VNCH. 
(Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
“ĐKG Thu đã yêu cầu tổng thống ký tên vào bức họa đó vào ngày 14 Tháng Tám, 1966. Sau đó, ĐKG Nguyễn Thanh Thu phải làm ngày, làm đêm để kịp ngày khánh thành Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa là 1 Tháng Mười Một, 1966 đúng như dự định.”
Nhạc sĩ Xuân Điềm cho biết thêm rằng chính ĐKG Nguyễn Thanh Thu đã khắc hình của tượng Thương Tiếc lên cây đàn Banjo, mà nhạc sĩ Xuân Điềm đã tự làm tại trại tù Cộng Sản.
Ông Tô Phạm Thái, giám đốc báo KBC Hải Ngoại, kể: “Bức tượng ‘Thương Tiếc’ mẫu này thì tôi còn nhớ cách đây hơn ba mươi mấy năm, ĐKG Nguyễn Thanh Thu có mang đến nhà hàng Paracel, Westminster. Lúc đó có Tướng Lê Minh Đảo và ông Nguyễn Đặng Thanh Long cùng một số anh em cựu quân nhân nữa. Ý của ông Thu là đưa tượng mẫu sang Hoa Kỳ để yêu cầu các anh em cựu quân nhân đứng ra mướn một chỗ để ông Thu làm lại tượng Thương Tiếc bằng đồng giống như tượng cũ ở nghĩa trang Biên Hòa. Chính ông Thu đã ngồi bàn với tôi và cô Thúy Chi, trưởng Đoàn Nắng Mới về vấn đề này.”
“Nhưng dự án này không thực hiện được, vì thứ nhất là không tìm ra nơi để mướn, thứ hai là số tiền chi phí để đúc tượng mà anh Thu cho biết là lên đến $300,000. Đây là số tiền rất lớn trong thời điểm đó,” ông Thái nói.
Giáo Sư Nguyễn Thanh Giàu, chủ tịch Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam tại Hoa kỳ chia sẻ: “Mặc dù Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal là người Hoa Kỳ, nhưng nghĩa cử của ông khơi lại pho tượng Thương Tiếc đã làm cho nhiều đồng hương của mình xúc động. Đặc biệt là đối với những anh em cựu quân nhân.” 
(Lâm Hoài Thạch)

Friday, November 1, 2019

Chuyện về những người giúp mang hài cốt của 81 ‘Thiên Thần Mũ Đỏ’ về Little Saigon Đỗ Dzũng/Người Việt

Bà Nina Nguyễn, phu nhân Đại Tá Gino Castagnetti, và hai thùng đựng hài cốt của 81 chiến sĩ Nhảy Dù VNCH tử trận năm 1965. (Hình: Nina Nguyễn cung cấp)

LITTLE SAIGON, California (NV) – Trong bất cứ một sự kiện lịch sử nào cũng luôn có những câu chuyện, và con người, phía sau, làm cho sự việc xảy ra, có khi công khai, có khi âm thầm.
Câu chuyện hài cốt của 81 chiến sĩ binh chủng Nhảy Dù VNCH, thường được gọi là “Thiên Thần Mũ Đỏ,” hy sinh tại chiến trường Việt Nam cách đây 54 năm, và sau khi “bị kẹt” ở Hawaii 33 năm, giờ được đưa về miền Nam California, nơi có cộng đồng người Việt lớn nhất hải ngoại để vinh danh và chôn cất vào ngày 26 Tháng Mười tới đây, cũng không phải là ngoại lệ.
Sau khi nhật báo Người Việt đăng bài về câu chuyện này vào ngày 15 Tháng Chín, chúng tôi có liên lạc với cựu Thượng Nghị Sĩ Jim Webb (Dân Chủ-Virginia), người phụ trách công tác này, để hỏi nguyên thủy của vấn đề, nhưng được ông giới thiệu Luật Sư Jeffrey McFadden, đồng giám đốc tổ chức Lost Soldiers Foundation.
Ông McFadden từng là thiếu tá Hải Quân Hoa Kỳ.
Ngoài ông McFadden, còn có hai giám đốc khác là ông Webb và Đại Tá Gino Castagnetti, cựu giám đốc National Memorial Cemetery of the Pacific ở Honolulu, Hawaii, và hiện là cố vấn Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, Virginia.
Điều lý thú là cả hai ông Webb và ông Castagnetti đều là cựu Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ, từng tham chiến tại Việt Nam, và có vợ người Việt.
Hai người là bạn thân từ lúc còn ở Việt Nam. Ông Webb lúc đó là thiếu úy, còn ông Castagnetti là đại úy.
Thành lập Lost Soldiers Foundation
Ông McFadden kể: “Phải nói chính Thượng Nghị Sĩ Jim Webb là người tình nguyện làm việc không mệt mỏi trong hai năm qua, thảo luận với Bộ Quốc Phòng, Bộ Ngoại Giao Mỹ, và Bộ Ngoại Giao Việt Nam để đem hài cốt của 81 anh hùng này về California.”
“Ông là người có nhiều ảnh hưởng trong chính quyền liên bang, là người được nhiều người tin tưởng, và là người duy nhất có thể làm được việc này,” Đại Tá Castagnetti nói với nhật báo Người Việt.
Trước khi làm thượng nghị sĩ, ông Webb từng là bộ trưởng Bộ Hải Quân Hoa Kỳ dưới thời Tổng Thống Ronald Reagan.
Ông McFadden kể tiếp: “Hôm đó là ngày 21 Tháng Ba, Bộ Quốc Phòng chuẩn thuận chuyển các hài cốt này từ Cơ Quan Tìm Kiếm Tù Binh/Người Mất Tích (DPAA) ở Hawaii qua cho Thượng Nghị Sĩ Jim Webb làm người giám hộ.”
“Sau đó, ông Webb cùng tôi và Đại Tá Castagnetti lập ra hội bất vụ lợi Lost Soldiers Foundation vào Tháng Sáu năm nay. Đến Tháng Bảy, ông Webb email cho một số mạnh thường quân, nhờ giúp đỡ, trong đó có Bác Sĩ Nguyễn Quốc Hiệp, chủ tịch Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam, và chúng tôi dự định gây quỹ hơn $100,000 để có tiền mua đất ở Westminster Memorial Park, để chôn cất những anh hùng này, những người từng một thời chiến đấu với người Mỹ,” ông McFadden kể.
Luật Sư McFadden kể tiếp: “Sau đó, chúng tôi đến California lo thủ tục giấy tờ để chuyển các hài cốt về đây, trong đó bao gồm cả việc lo một chuyến máy bay quân sự bay từ Hawaii đến.”
Về chuyện mời Đại Tá Castagnetti tham gia, ông McFadden giải thích: “Ông Webb nói rằng lý do ông mời Đại Tá Castagnetti vì ông này từng là giám đốc một nghĩa trang quân đội lớn, có rất nhiều kinh nghiệm về việc chôn cất cũng như chuyên chở.”
Đại Tá Gino Castagnetti (phải) cùng một binh sĩ Mỹ khiêng 
thùng đựng hài cốt từ trên máy bay xuống. (Hình: Nina Nguyễn cung cấp)
Chứng kiến 81 bộ hài cốt
Đại Tá Castagnetti chia sẻ: “Tôi và ông Webb có một tình bạn thắm thiết, vì cùng một binh chủng, và cùng tham gia chiến tranh Việt Nam.”
Ông Castagnetti cho biết, khi ông Webb đến Hawaii, ông đưa vị cựu thượng nghị sĩ đến DPAA ngay, để chứng kiến các hài cốt.
“Mọi chuyện bắt đầu từ đó,” vị đại tá nói. “Và rồi tôi hỏi ông Webb làm thế nào để chôn cất các vị anh hùng này một cách tử tế, đúng nghi lễ, và vinh danh họ, vì họ rất xứng đáng, và họ đã ở đây 33 năm rồi.”
“Ông Webb nói bây giờ ông được Bộ Quốc Phòng giao nhiệm vụ, và có quyền hành, nên phải có trách nhiệm giải quyết vấn đề một cách danh dự,” ông Castagnetti nói.
Ông nói thêm: “Và ông Webb nói thêm rằng chúng ta phải chôn cất những người này một cách danh dự, không chỉ cho cộng đồng Việt Nam tại Mỹ, mà còn cho cộng đồng người Mỹ tại Hoa Kỳ, mà nhiều người vẫn chưa hiểu hết cuộc chiến Việt Nam.”
“Giống như cố Tổng Thống Richard Nixon từng nói cuộc chiến Việt Nam là cuộc chiến mà ít người dân Mỹ hiểu nhất. Cho tới ngày hôm nay, chúng ta vẫn còn nhiều người chưa trở về,” Đại Tá Castagnetti nói. “Buổi lễ sắp tới không chỉ vinh danh những chiến sĩ này, mà là vinh danh tất cả chiến sĩ VNCH, những người mà con cháu họ, thế hệ thứ hai, bây giờ cũng đang cầm súng bảo vệ nước Mỹ và đóng góp vào xã hội này.”
Trong bài báo trước, Bác Sĩ Hiệp có nói với nhật báo Người Việt rằng: “Ban đầu, chúng tôi dự trù đưa về Little Saigon để làm lễ vinh danh nhân dịp 30 Tháng Tư, nhưng rồi trục trặc giấy tờ thủ tục gì đó, không thực hiện được. Đến Tháng Năm năm nay ông Webb cho biết chuẩn bị đưa 81 hài cốt về California, và chúng tôi dự trù làm lễ vào dịp Đại Hội Gia Đình Mũ Đỏ lần thứ 39, được tổ chức ở Little Saigon hồi cuối Tháng Tám vừa qua, nhưng lại cũng chưa đem về được. Bây giờ, khi các hài cốt đã về tới California rồi, tôi tin chắc chúng tôi sẽ làm lễ vào ngày 26 Tháng Mười.”
Luật Sư Jeffrey McFadden giải thích: “Có hai trở ngại ở đây. Thứ nhất, chúng tôi phải ký giấy tờ với các cơ quan và với Bác Sĩ Hiệp, qua nhiều thủ tục rắc rối. Thứ hai, để có một chuyến bay quân sự chở 81 hài cốt về California không hề đơn giản. Tất cả tùy thuộc vào chuyện có chuyến bay hay không, nhất là đối với quân đội.”
Và cuối cùng, 81 bộ hài cốt được chở đến Nam California vào ngày 13 Tháng Chín.
“Trước đó, tôi phải bay đến California, và chờ đợi 81 hài cốt này. Chính tay tôi khiêng hai thùng đựng hài cốt từ trên máy bay xuống. Tôi được Thượng Nghị Sĩ Jim Webb ủy quyền ký nhận các hài cốt này, và tôi đã hoàn thành nhiệm vụ đó, trước khi bay về lại Hawaii,” Đại Tá Gino Castagnetti nói.
Đại Tá Gino Castagnetti và phu nhân, 
bên cạnh 81 bộ hài cốt. (Hình: Nina Nguyễn cung cấp)
Ngày định mệnh của 81 “Thiên Thần Mũ Đỏ”
Theo ông Webb, vào năm 1965, một chiếc máy bay C-123 bị rơi trên một vùng hẻo lánh ở Việt Nam, làm phi hành đoàn gồm bốn phi công Mỹ và 81 chiến sĩ Nhảy Dù VNCH thiệt mạng.
Mãi đến năm 1974 người ta mới tiếp cận được nơi máy bay rớt.
Tuy nhiên, tất cả hài cốt bị trộn lẫn vào nhau, nên người ta đưa vào một quan tài, và chuyển về Bangkok, Thái Lan.
Qua thử nghiệm DNA, Bộ Quốc Phòng Mỹ xác nhận được danh tính của bốn binh sĩ Mỹ, đem về chôn ở Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington.
Trong khi đó, không có thông tin gì để xác nhận 81 người Việt Nam còn lại.
Năm 1986, 81 bộ hài cốt này được chuyển về DPAA, nơi phụ trách xác định danh tính những người tử trận hoặc mất tích trong chiến tranh.
Về chi tiết chiếc máy bay bị nạn, Bác Sĩ Nguyễn Quốc Hiệp cho biết như sau: “Đó là ngày 11 Tháng Mười Hai, 1965, lúc đó, Tiểu Đoàn 3 và Tiểu Đoàn 7 Nhảy Dù vừa xong nhiệm vụ, chuẩn bị chuyển về Sài Gòn, thì được lệnh của Quân Đoàn 2 ở lại để đánh giải vây cho Sư Đoàn Mãnh Hổ của Nam Hàn đang bị kẹt ở Tuy Hòa. Chẳng may, Đại Đội 72 thuộc Tiểu Đoàn 7 lại đi trên chiếc máy bay C-123 định mệnh đó.”
“Tôi nhớ, viên phi công trưởng là Thiếu Tá Robert M. Horsky, từng lái B-52, nhưng vì hôm đó sương mù nên bay thấp, và thế là máy bay đâm vào núi, làm tất cả tử nạn. Vùng máy bay rơi là khu rừng hiểm trở, cách Tuy Hòa 32 cây số về phía Tây, gần như không thể vào được. Mãi đến năm 1974, khi người dân đi sâu vào rừng kiếm củi, họ mới phát hiện xác máy bay và các hài cốt,” ông Hiệp kể tiếp.
Được biết, chiếc C-123 hôm đó bay từ phi trường Pleiku đến phi trường Tuy Hòa thì bị nạn.
Theo ông Webb, “Chính quyền Hà Nội từng hai lần từ chối cho những hài cốt này được chôn cất một cách đàng hoàng ở Việt Nam. Và bởi vì họ không phải là công dân hoặc binh sĩ Hoa Kỳ, không thể tìm được chỗ nào để chôn và vinh danh họ tại Mỹ.”
Ngày vinh danh 81 tử sĩ
Luật Sư McFadden cho biết, Thượng Nghị Sĩ Jim Webb, Đại Tá Gino Castagnetti, và cá nhân ông sẽ có mặt tham dự buổi lễ vào Tháng Mười.
Ban tổ chức cũng sẽ mời các cựu quân nhân QLVNCH và quan khách địa phương tham dự.
Ông Webb sẽ có bài phát biểu.
“Ngày hôm đó, chúng tôi cũng sẽ vinh danh tất cả quân cán chính VNCH và 1 triệu người Việt Nam, trong đó có nhiều người từng bị tù Cộng Sản sau ngày 30 Tháng Tư, 1975. Chúng tôi cũng vinh danh thế hệ trẻ người Việt Nam đã đến đây, và đang đóng góp cho đất nước này,” ông McFadden nói.
“Chúng tôi rất hồi hộp chờ đợi ngày này,” ông nhấn mạnh. “Các chiến sĩ này chiến đấu cho chúng ta cách đây hơn 50 năm, bây giờ họ phải được chôn cất một cách đàng hoàng,” ông McFadden nói.
Đại Tá Castagnetti cũng cho biết, ông đang xin thành phố cho tổ chức một cuộc diễn hành nhỏ, để mọi người có thể đi cùng với các hài cốt này, từ Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ đến Westminster Memorial Park.
Trong khi đó, bà Nina Nguyễn, phu nhân Đại Tá Castagnetti, viết trong một email gởi ra rằng: “Chương trình vinh danh bắt đầu lúc 9 giờ sáng tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ.”
“Tôi tha thiết yêu cầu chúng ta hãy tình nguyện làm thân nhân mặc áo đen, để tang trắng cho những Anh Hùng Thiên Thần Mũ Đỏ và để cho mọi người biết, còn biết bao người lính VNCH mồ xiêu, mả lạc, nắm xương tàn rải rác khắp quê hương Việt Nam chưa có cơ hội được chôn cất để các anh được yên vị.”  
(Ðỗ Dzũng)