Friday, September 29, 2017

Five myths about the Vietnam War

An Army captain, left, leads Vietnamese copter-borne troops through rice paddies in hunt for Viet Cong soldiers in 1963. (Larry Burrows/TIME & LIFE PICTURES/GETTY IMAGE)
Lan Cao, a professor at Chapman University’s Fowler School of Law, is the author, most recently, of the novel “Lotus and the Storm.”
Ken Burns and Lynn Novick say their multi-part PBS documentary about the Vietnam War, which concluded this past week, was intended to unpack a complex conflict and to embark upon the process of healing and reconciliation. The series has catapulted the Vietnam War back into the national consciousness. But despite thousands of books, articles and films about this moment in our history, there remain many deeply entrenched myths.

Myth No. 1
The Viet Cong was a scrappy guerrilla force.
“Vastly superior in tools and techniques, and militarily dominant over much of the world,” historian Ronald Aronson described the hegemonic United States and the impudent rebels, “the Goliath sought to impose on David a peace favourable to his vision of the world.” Recode recently compared the Viet Cong to Uber: “young, scrappy and hungry troops break rules and create new norms, shocking the enemy.”
In reality, the Viet Cong, the pro-North force in South Vietnam, was armed by North Vietnam — which planned, controlled and directed Viet Cong campaigns in the South — the Soviet Union and China. According to the CIA, from 1954 to 1968, those communist nations provided the North with $3.2 billion in military and economic aid, mostly coming after 1964 as the war accelerated. Other sources suggest the number was more than double that figure.
The Viet Cong had powerful and modern AK-47s, a Soviet-made automatic rifle that was the equivalent of the M-16 used by American troops. Its fighters were also equipped with submachine guns, grenades, rocket launchers and an array of other weapons. By contrast, the U.S. military gave the South Vietnamese armed forces old World War II-era castoffs, such as M-1 rifles, until late in the war. 

Myth No. 2
The refugees who came to the U.S. were Vietnam’s elite.
As the Immigration Policy Center’s Alicia Campi has put it, the 130,000 Vietnamese who came to the United States at the end of the conflict “were generally high-skilled and well-educated” people. Sociologist Carl Bankston described this group as “the elite of South Vietnam.”
Although the group that fled in 1975, referred to as the first wave, was more educated and middle-class, many who arrived through the U.S.-sponsored evacuation efforts were also people with close ties to the Americans in Vietnam whom Washington had promised to rescue. They were not necessarily “elite.” These included ordinary soldiers of South Vietnam as well as people who had worked as clerks or secretaries in the U.S. Embassy.
The second wave of refugees who left Vietnam after 1975 numbered approximately 2 million. They came from rural areas and were often less educated. Most escaped on rickety wooden boats and became known as “boat people”; they deluged neighboring countries of “first asylum” — Malaysia, Thailand, the Philippines, Hong Kong and Indonesia — at a rate of 2,000 to 50,000 per month. More than 400,000 were admitted into the United States.
The third wave of refugees, during which an estimated 159,000 came to the United States beginning in 1989, were offspring of American fathers and Vietnamese mothers, as well as political prisoners and those who had been put in “reeducation camps.” 

Myth No. 3
American soldierswere mostly draftees.
Popular culture is rife with examples of poor and minority soldiers arriving in Vietnam via the draft and then dying. The idea runs through the heart of Robert Zemeckis’s “Forrest Gump,” Tim O’Brien’s “The Things They Carried ” and Michael Cimino’s “The Deer Hunter,” among other movies and books. Vietnam was “the most blatant class war since the Civil War,” as James Fallows put it in his 1989 book, “More Like Us.”
The facts show otherwise. Between 1964 and 1973, volunteers outnumbered enlisted troops by nearly four to one. Nor did the military rely primarily on disadvantaged citizens or African Americans. According to the Report of the President’s Commission on an All-Volunteer Armed Force in February 1970, African Americans “constituted only 12.7 percent of nearly 1.7 million enlisted men serving voluntarily in 1969.” A higher proportion of African Americans were drafted in the early years of the war, but they were not more likely to die in combat than other soldiers. Seventy-nine percent of troops had at least a high school education (compared with 63 percent of Korean War veterans and 45 percent of World War II veterans). And according to VFW Magazine, 50 percent were from middle-income backgrounds, and 88 percent were white (representing 86 percent of the deaths). 

Myth No. 4
Enemy forces breached the U.S. Embassy in the Tet Offensive.
One of the most pivotal events of the Vietnam War was the attack by the Viet Cong on the U.S. Embassy in Saigon in 1968. Retired ambassador David F. Lambertson, who served as a political officer there, said in one account that “it was a shock to American and world opinion. The attack on the Embassy, the single most powerful symbol [of U.S. presence] signaled that something was badly wrong in Vietnam. The Tet Offensive broke the back of American public opinion.” Early reports by the Associated Press said the Viet Cong had occupied the building. United Press International claimed that the fighters had taken over five floors.
In fact, communist forces had blasted a hole through an outer wall of the compound and hunkered down in a six-hour battle against U.S. and South Vietnamese forces. The embassy was never occupied, and the Viet Cong attackers were killed. The Tet Offensive’s other coordinated attacks by 60,000 enemy troops against South Vietnamese targets were repelled. Don Oberdorfer, writing for Smithsonian Magazine, observed that Tet was a military disaster for the North, yet it was “a battlefield defeat that ultimately yielded victory” for the enemy.
In part, that was because the erroneous reports about the embassy assault were searing and humiliating to Americans, and no subsequent military victories during Tet could dislodge the powerful notion that the war effort was doomed.

Myth No. 5
South Vietnamese soldiers were unwilling and unable to fight.
Some contend that the Army of the Republic of Vietnam (ARVN), the South’s army, was not up to the job. Andy Walpole, formerly of Liverpool John Moores University, wrote that “they were [unwilling] to engage in combat with their guerrilla counterparts and were more interested in surviving than winning.” Harry F. Noyes, who served in Vietnam, complained about this widespread belief: “Everybody ‘knows’ they were incompetent, treacherous and cowardly.”
But those who fought alongside the ARVN tell a different story. Gen. Barry R. McCaffrey, adviser to the South Vietnamese Airborne Division, bemoaned that “the sacrifice and valor and commitment of the South Vietnamese Army largely disappeared from the American political and media consciousness.” He wrote of the tenacious fighting spirit of those troops, particularly at the Battle of Dong Ha, where they were charged with supporting American Marine units. “In combat, the South Vietnamese refused to leave their own dead or wounded troopers on the field or abandon a weapon,” he recalled .
South Vietnamese forces also fought off the surprise communist assaults on Saigon and elsewhere during the Tet Offensive of 1968. In August and September of that year, according to Gen. Creighton Abrams, commander of U.S. military operations from 1968 to 1972, “the ARVN killed more enemy than all other allied forces combined . . . [and] suffered more [killed in action], both actual and on the basis of the ratio of enemy to friendly killed in action,” because it received less air and other tactical support than U.S. forces. In March 1972, during the Easter Offensive, South Vietnamese forces, with American air support, also prevailed against a conventional enemy invasion consisting of 20 divisions. And in April 1975, the 18th Division defending Xuan Loc “held off massive attacks by an entire North Vietnamese Army corps,” according to one report. In the end, those soldiers had even more at stake than the Americans did.

Twitter: @lancaowrites
Five myths is a weekly feature challenging everything you think you know. You can check out previous myths, read more from Outlook or follow our updates on Facebook and Twitter.

Phim Vietnam War và mặt trái đàng sau - Lữ Giang

Hôm 17.9.2017, kênh truyền hình PBS của Mỹ bắt đầu chiếu bộ phim có tên là “The Vietnam War” (Chiến tranh Việt Nam) gồm 10 tập dài 18 tiếng với một khối hình ảnh đồ sộ, do hai đạo diễn nổi tiếng người Mỹ là Ken Burns và Lynn Novick thực hiện. Hai nhà đạo diễn này cho biết họ đã bỏ ra khoảng 10 năm để đọc các tài liệu liên hệ đến chiến tranh Việt Nam và phỏng vấn các nhân chứng để thực hiện bộ phim này.
Chỉ mới xem hai tập đầu, nhiều người Việt hải ngoại đã lên tiếng phản đối mạnh mẽ, cho rằng qua bộ phim này, hai nhà đạo diễn nói trên đã trình bày không trung thực những gì đã thật sự xầy ra trong cuộc chiến Việt Nam. Rất nhiều sai lầm của bộ phim đã được nêu ra, đa số là phần mô tả về phía CSVN.

Image result for The Vietnam War film, Pictures
Nhiều người Việt đã từng chiến đấu với Mỹ trong suốt 20 năm, đã sống trên đất Mỹ trên 40 năm và đã trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc chiến, nhưng cho đến nay vẫn còn tin rằng “Mỹ chống cộng và bảo vệ nhân quyền”, và Mỹ vẫn là “đồng minh của ta”. Sự thật bây giờ hoàn toàn khắc hãn.

1.- Quan điểm của học giả Spyridon Mitsotakis
Ngày 18.9.2017, Spyridon Mitsotakis, một học giả trẻ của Mỹ, sau khi xem 2 tập, đã  viết bài “Ken Burns' Vietnam: Episode 1. Very Good, But 2 Omissions” (Việt Nam của Burns: Tập 1 rất tốt. Nhưng tập 2 thiếu sót) đăng trên trang nhà dailywire, nói rằng Ken Burns đã tốn nhiều công để đọc cái đống tài liệu to như núi có tính tuyên truyền và đơn giản hóa theo phong cách Howard Zinn của những người chống chiến tranh trước đây, nên đã đưa ra những nhận xét khách quan hơn, chẳng hạn như Mỹ chỉ miễn cưởng ủng hộ Pháp sau khi Cộng sản nắm quyền kiểm soát ở Trung Quốc, còn Cộng sản Việt Nam, trên thực tế, là những người cộng sản. Họ không phải là "những người theo chủ nghĩa quốc gia bị bắt buộc phải rơi vào vòng tay của Liên Xô". Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam không phải là một lực lượng độc lập… Còn những chuyện Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã làm trong thời kỳ chống Pháp, có nhiều chỗ nói không đúng.
Theo ông, Mỹ đã tiếp tục gây áp lực để Pháp cam kết chấm dứt chủ nghĩa thực dân và mở đường cho chính phủ tự trị ở Đông Dương trong tương lai. Pháp phải điều đình và ký hiệp định Geneve 1954 là vì thất trận ở Điện Biên Phủ. Cả Hoa Kỳ và Nam Việt Nam đều không tham gia hiệp định đó.
Giáo sư Turner, Viorst và McGovern có tham gia ý kiến, nhưng toàn là những chuyện lẩm cẩm.

2.- Cách nhìn của Peter Zinoman, Giáo sư Lịch sử và Đông Nam Á Học
Ngày 19.9.2017, đài BBC đã phổ biến bài “Thấy gì từ tập đầu phim The Vietnam War?” của Peter Zinoman, Giáo sư Lịch sử và Đông Nam Á Học, Đại học California ở Berkeley, cho rằng các bộ phim trước đó đều kể về một câu chuyện đặc trưng và rõ ràng với quan điểm "Nước Mỹ trên hết." Nhưng với cuộc chiến ở Việt Nam, chúng ta có thể biện luận rằng người Việt xứng đáng đóng vai chính trong câu chuyện. Xét cho cùng, từ 1 đến 3 triệu người Việt đã bỏ mạng trong chiến tranh, lớn hơn rất nhiều (gấp từ 20 đến 60 lần) con số khoảng 58.000 người Mỹ chết trong cuộc xung đột. Thế nhưng, ý đồ lấy Mỹ làm trọng tâm không hề giấu giếm trong Vietnam War được thể hiện rõ ngay trong 3 cảnh mở màn giới thiệu phần 1 của bộ phim tài liệu 10 tập này. Cảnh đầu tiên tả những người lính Mỹ tham chiến, cảnh thứ hai cho thấy một cuộc diễu binh của quân đội Mỹ, và cảnh thứ ba là lời bình luận của cựu chiến binh Mỹ Karl Marlantes. Bài hát Hard Rain của Bob Dylan làm nền nhạc kết thúc phần một càng báo hiệu rõ hơn nữa xu hướng “dĩ Mỹ vi trung" làm điểm tham chiếu.
Theo tác giả, tập đầu vẽ lại lịch sử hiện đại Việt Nam như một bức biếm họa, trong đó sự áp bức của thực dân Pháp chỉ bị thách thức bởi sự xuất hiện của Hồ Chí Minh, nhân vật có tinh thần quốc gia duy nhất trong thời thuộc địa đã được đề cập đến, trong khi vô số các lực lượng đối lập với Hồ Chí Minh trong phong trào chống thực dân rộng lớn hơn, bao gồm các phe quốc gia, phe lập hiến, phe Trotskyists, phe cộng hòa, phe bảo hoàng, phe phát xít và phe tân truyền thống. (Những tên này nghe rất lạ!).
Về Hồ Chí Minh và Ngô Đình Diệm, tác giả cho rằng Hồ Chí Minh, người được mô tả trong tập đầu, ít nhất là một phần nào đó, qua cách nhìn của người Việt, còn Ngô Đình Diệm chỉ được giới thiệu qua lời của giới chức Mỹ (ông "kiêu căng" và "ngạo mạn" một "đấng cứu thế không có thông điệp"). Mặc dù ông cầm quyền suốt gần 10 năm trong những hoàn cảnh vô cùng bấp bênh, tập phim đầu thể hiện rất ít sự quan tâm tới việc người dân Việt ở Miền Nam Việt Nam nghĩ gì về ông.
Cuối bài, tác giả nhận xét: Phần về phía Mỹ cảm động, sâu, đa diện - 8/10. Phần về phía Việt Nam quá hời hợt và phiến diện, may ra được 4/10. Đạo diễn phim tài liệu số 1 nước Mỹ làm phim này trong 10 năm mà chỉ có thế thì chưa đạt yêu cầu."

Đài RFI của Pháp ngày 22.9.2017 với đầu đề “Đạo diễn ‘Vietnam War’ hy vọng hàn gắn vết thương chiến tranh tại Mỹ” đã nhận xét rằng mong muốn của đạo diễn Ken Burns, được xem là bậc thầy về phim tài liệu, khi bỏ ra đến 10 năm và đầu tư đến 30 triệu đôla để thực hiện bộ phim đồ sộ này, cũng là nhằm hàn gắn vết thương chiến tranh tại Hoa Kỳ, nơi mà thảm bại Việt Nam vẫn còn ám ảnh nhiều người.
Xem qua các tập phim, chúng tôi không nghĩ rằng Ken Burns và Lynn Novick thực hiện bộ phim này để “hàn gắn vết thương chiến tranh” mà chỉ nhắm yểm trợ chủ trương mới của Hoa Kỳ là biến CSVN thành “đồng minh” thay thế VNCH trước đây.

Người Việt ở trong và ngoài nước cũng có góp ý rât nhiều về bộ phim này, nhưng cả hai bên, đa số (kể cả những người có bằng tiến sĩ thật) vẫn chưa bỏ được “truyền thống dân tộc” là chỉ viết CÁO TRẠNG” (accusation) hay “BIỆN MINH (defense) chứ không viết những bài phân tích theo phương pháp khoa học. Bằng chứng thường là một nữa sự thật với kết luận bao giờ cũng là “TA ĐÚNG ĐỊCH SAI” hay “TA THẮNG ĐỊCH THUA”, nên chưa đọc chúng ta cũng có thể biết kết luận như thế nào rồi.

 Image result for pictures of vietnam war
Luật sư Hoàng Duy Hùng cho rằng Ken Burns dành quá nhiều thời gian cho Mỹ, cho Bắc Việt, còn thời gian cho quan điểm của Việt Nam Cộng Hòa thì rất ít và nếu có thì chỉ trình bày những phần không quan trọng hoặc chỉ liên quan đến tầm ảnh hưởng chiến thuật chớ không nói lên được quan điểm chiến lược. Chính Lê Duẫn sau này đã tuyên bố: "Ta đánh Mỹ là đánh cho Trung Quốc, đánh cho Liên Xô" nên ai nghĩ chuyện đấu tranh chống Thực Dân Pháp của Hồ và của ĐCSVN là sự tranh đấu độc lập cho nước nhà là một sai lầm to lớn.
Trong buổi nói chuyện Bàn tròn với BBC tiếng Việt, cựu đạo diễn blogger Song Chi đã chia sẻ nhận định của bà về bộ phim Chiến tranh Việt Nam như sau:
"Vẫn là cái nhìn của người Mỹ về Việt Nam. Bộ phim tư liệu phỏng vấn nhiều người khác nhau, tuy nhiên cả ba phe đều thấy những điểm không hài lòng."
Nhà văn Trần Mai Hạnh, cựu phóng viên chiến tranh, đã có quan điểm khách quan hơn khi nói với BBC:
"Tôi nghĩ những sự kiện lịch sử chỉ diễn ra có một lần, cũng như đời người chỉ sống có một lần. Thời gian càng trôi xa, các sự kiện càng bị lớp bụi thời gian phủ mờ."
"Người ta rất dễ giải thích theo cái quan điểm của mình, hoặc đề cao quá mức, hoặc là thanh minh, hoặc là giải thích lại theo ý của mình những sự kiện lịch sử. Tôi quan niệm rằng cái quan trọng nhất của lịch sử chính là sự thật. Sự thật là món quà vô giá của Thượng đế trao cho con người. Nhìn từ phía nào cũng thế, phía người chiến thắng là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ngày ấy hay phía bại trận là phía Việt Nam Cộng hòa và phía Hoa Kỳ, nhìn ở góc độ nào cũng được, nhưng cuối cùng nó phải là sự thật."
Hôm 25.9.2017, đài BBC đã đăng bài “'The Vietnam War' và khi Hoa Kỳ vào VN” của Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng, đặc biệt nhấn mạnh đến những thiếu sót của cuốn phim khi đề cập về Đệ I VNCH. Tôi đã đọc cuốn “Khi Đồng minh nhảy vào” của ông xuất bản năm 2016. Mặc dầu đã có những công trình nghiên cứu, chúng tôi thấy ông không phải là người đi với thời cuộc nên không nhận ra được trong đống tài liệu đó việc Mỹ đã xây dựng rồi phá sập chế độ Đệ I VNCH như thế nào để có thể đổ quân vào Việt Nam. Đây là vấn đề chúng tôi sẽ nói trong một bài khác.

Việc làm của hai nhà đạo diễn Ken Burns và Lynn Novick chỉ là một hình thức ráp nối một số sự kiện được chọn lựa để vẽ lại lịch sử theo đơn đặt hàng. Muốn viết lịch sử một cách trung thực phải có tầm nhìn khách quan về mục tiêu, chiến lược và chiến thuật của Mỹ khi mở cuộc chiến ở Việt Nam, và phải căn cứ vào các tài liệu lịch sử được công nhận là có giá trị. Quan điểm của một số cá nhân được phỏng vấn không phải là sử liệu.
Chính quyền CSVN không hề công bố đầy đủ các tài liệu liên quan đến cuộc chiến về phía họ, Cuốn “Tổng kết cuộc Kháng chiến chống Thực dân Pháp thắng lợi và bài học” cũng như hai tập “Lịch sử Kháng chiến chống Mỹ Cứu Nước 1954 – 1975” của đảng CSVN chỉ là những tài liệu tuyên truyền, trong đó nói phét quá nhiều. Chính phủ VNCH cũng không công bố tài liệu lịch sử của cuộc chiến. Chỉ có một số cá nhân công bố một số tài liệu mà họ biết do vai trò của cá nhân. Cả hả hai bên đếu viết theo định hướng “TA THẮNG ĐỊCH THUA” nên thiếu khách quan. Đó chỉ là thứ lịch sử giả tưởng, lịch sử được vẽ lại, chứ không phải là lịch sử thật.
Chỉ có Chính phủ Hoa Kỳ công bố các tài liệu lịch sử sau khi chiến tranh kết thúc. Trước hết là bộ THE PENTAGON PAPERS (Tài liệu của Ngũ Giác Đài) có tên chính thức là "Report of the Office of the Secretary of Defense Vietnam Task Force", xuất hiện năm 1971, đến năm 2011 được giải mã toàn bộ và chính thức công bố. Tiếp theo là bộ “FOREIGN RELATIONS OF THE UNITED STATES” (Quan hệ Đối ngoại của Hoa Kỳ) do Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ lần lượt xuất bản gồm rất nhiều tập từ 1950 đến 1975. Sau đó là hàng đống tài liệu được lần lượt giải mã và công bố tiếp theo. Số tài liệu về cuộc chiến VN của Mỹ lên trên 150.000 trang.
Ngoài các tài liệu nói trên, có ba cuốn hồi ký của ba nhân vật chủ chốt có thể giúp hiểu rõ hơn chính sách của Mỹ đã được thực hiện như thế nào tại Việt Nam: 

1.- In the midst of wars (Giũa lúc cuộc chiến) của Đại tá Edward G. Lansdale, người đã được OSS (tức CIA sau này) phái đến để giúp Tổng Tống Ngô Đình Diệm bình định và xây dựng một chế độ mạnh để chống Cộng. Chính ông là người thừa hành lệnh của Washington, giúp ông Diệm dẹp các giáo phái, thống nhất quân đội, truất phế Bảo Đại và xây dựng một đảng phái mạnh gióng Trung Hoa Quốc Dân Đảng của Tưởng Giới Thạch. Ông cũng là người phản đối Đại sứ Elbridge Durbrow được Washington phái đến Nam Việt Nam để phá sập chế độ Ngô Đình Diệm và đổ quân vào. Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng không nhận ra các tài liệu này.

2.- In Retrospect the Tragedy and Lessons of Vietnam (Nhìn lại Thảm kịch và Những bải học của Việt Nam) của Robert S. McNamara, Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ, cho biết cuộc chiến đã được lệnh điều hành như thế nào

3.- Decent Interval (Một khoảng cách Vừa phải) của Frank Snepp, Trưởng Phân Tích Chiến Lược của CIA tại Sài Gòn, nói rõ kế hoạch Mỹ bỏ Miền Nam như thế nào. Cả CSVN cũng như VNCH không hay biết gì về kế hoạch này nên CSVN đã nướng quá nhiều quân trọng vụ Tết Mậu Thân năm 1968 và trong vụ Cổ thành Quảng Trị năm 1972 một cách vô ích, còn VHCH để mất Miền Nam chỉ trong vòng 40 ngày.
Vì Mỹ là nước chủ động trong cuộc chiến Việt Nam nên nếu không đọc những tài liệu chính thức do chính phủ Hoa Kỳ công bố, không thể biết chính xác mục tiêu của cuộc chiến là gì, nó đã diễn biến qua từng giai đoạn như thế nào và kế hoạch kết thúc cuộc chiến đó ra sao. Trước đây, Hà Nội biết rất ít về các tài liệu này nên nói phét rất thoải mái, nay đang bắt đầu tìm hiểu, nhưng chưa dám xử dụng vì nó khác xa với những gì Hà Nội đã mô tả.

Những sự kiện lịch sử chúng tôi vừa đưa ra cho thấy Mỹ đã đi vào và rút ra khỏi chiến tranh Việt Nam bằng những chiến lược và chiến thuật được tính toán rất tỉ mỉ và chính xác. Câu hỏi được đặt ra là tại sao bây giờ Mỹ phải cho vẽ lại một lịch sử chiến tranh với rất nhiều điểm trái với sự thật lịch sử?

Image result for pictures of vietnam war in color 
Lord Palmerston (1784 – 1865), Thủ tướng Anh, đã từng nói một câu bất hủ: Nations have no permanent allies or enemies, only permanent interests.” (Các quốc gia không có các đồng minh hay kẻ thù mãi mãi, chỉ có các quyền lợi mãi mãi).

Cựu Ngoại Trưởng Kerry đi thẳng vào thực tế: “Không ai có thể hình dung ra đất nước Việt Nam như ngày hôm nay. Việt Nam, một cựu thù của Mỹ, bây giờ lại là một đối tác có mối quan hệ nồng ấm với Mỹ, trên cả bình diện con người lẫn quốc gia
Như vậy Mỹ đang biến “cựu thù” thành “đồng minh” và “đối tác có mối quan hệ nồng ấm với Mỹ” để dùng CSVN làm lá chắn ngăn chận Trung Quốc tràn xuống Đông Nam Á, nên Mỹ phải vẽ lại lịch sử chiến tranh Việt Nam khi giao cho “cựu thù” CHXHCNVN đóng vai trò của VNCH trước năm 1975. Dĩ nhiên, Hà Nội biết rất rõ chiến lược và thủ đoạn này của Mỹ, nhưng tương kế tựu kế, chơi trò bắt cá hai tay để thủ lợi. Nếu có điều gì bất trắc, họ sẽ quay lại với Trung Quốc.
Khi Mỹ thay thế VNCH bằng CHXHCNVN, liệu người Việt đấu tranh có thể tiếp tục xử dụng cuốn “Quốc Văn Giáo Khoa Thư Chống Cộng” hiện nay để “giải phóng quê hương” được không? Câu trả lời là KHÔNG. Muốn giải phóng quê hương” không phải chỉ chống Cộng mà còn phải chống Mỹ cứu nước nữa, vì Mỹ đang đứng trên cùng một chiến tuyến với CSVN.
Nếu ngày 3.11.2015, qua kênh truyền hình PBS Hoa Kỳ đã ném cuốn phim “Terror in Little Saigon” do nhóm ProPublica and Frontline thực hiện lên đầu Đảng Việt Tân, một tổ chức chống cộng của người Việt đấu tranh được Mỹ bí mật hổ trợ, để ra lệnh lui binh, thì hôm 17.9.2017, cũng qua kênh truyền hình PBS, Mỹ cho phổ biến bộ phim “The Vietnam War” do hai đạo diễn Ken Burns và Lynn Novick thực hiện, để nói cho người Mỹ và thế giới biết con đường mà nước Mỹ đang đi tới để tùy nghi thay đổi chiến thuật. Ai không thích ứng kịp mà lâm nạn thì tự lo liệu lấy. Con đường Mỹ thì Mỹ cứ đi. Chính trị là như thế.

Ngày 28.9.2017
Lữ Giang