Thursday, July 26, 2012

LỜI NGƯỜI LÍNH VNCH GỞI CÁC CHIẾN HỮU ĐỔI MÀU


Tôi rất ngại, không biết phải xưng hô thế nào với các bạn, trước đây tôi và các bạn đứng dưới lá quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ, nay có một số đã chấp nhận đứng dưới lá cờ đỏ sao vàng, lá cờ mà trong cuộc chiến bảo vệ tự do, chúng ta không bao giờ chấp nhận và truy lùng trong những cuộc hành quân, cũng như hạ xuống tại những vùng nông thôn kẻo lánh để thay vào bằng lá cờ vàng ba sọc đỏ. Đau lòng là ngày nay, các anh không còn thích chào cờ nầy khi về Việt Nam, phải đứng trước lá cờ đỏ sao vàng và chân dung Hồ chí Minh, thậm chí khi trở sang nước tạm dung, các anh tỏ ra khiếp sợ một cách hèn nhát, ít khi dám tham dự các sinh hoạt có lá cờ vàng, nhất là không dám chụp những tấm ảnh có những thứ mà chế độ cộng sản thù ghét, đã sống tại các nước dân chủ, nhưng các anh vẫn còn sợ hải đảng cộng sản, thì làm sao giải trừ được chế độ phi nhân, mang lại tự do cho đồng bào Việt Nam. Tôi cảm thấy ngượng ngùng khi gọi các anh là chiến hữu, các anh đã thực sự đổi màu, trở thành đồng chí với cán binh cộng sản khi về đây vui chơi hay với nhiều lý do khác.


Nhớ thuở xưa, quân nhân chúng mình đã thề trung thành với tổ quốc, đứng dưới lá quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ, ngày nay các anh đã quên tất cả và đổi màu chỉ sau lần về Việt Nam và sau đó là những chuyến hồi hương, càng thắt chặt tình đồng chí với cán bộ, công an, bộ đội để kết bạn tâm giao, mua sự an toàn bằng những tiệc tùng do chính các anh xuất tiền chiêu đãi. 

Những năm tháng chiến đấu chống lại kẻ thù cộng sản, tay sai của khối cộng sản quốc tế, những năm tù đày tưởng như không sống sót sau khi miền nam thất thủ. Một số các anh may mắn di tản trong giờ phút sau cùng của cuộc chiến và nay một số các anh đã quay về, không còn như bài ca: Người Di Tản Buồn, một thời làm xúc động trái tim của những người xa tổ quốc, khi quê hương lọt vào tay quân thù. Những người di tản buồn ấy tiêu biểu như thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ và gia đình với con gái Kỳ Duyên, vợ là Tuyết Mai, đã quay về, sánh vai cùng những kẻ mạt sát mình là bọn phản động nước ngoài, đĩ điếm du côn...chắc chắn là những người di tản buồn ấy đã mất hết tâm hồn, trở thành công cụ tuyên truyền cho chế độ phi nhân.  Người di tản buồn Nguyễn Phương Hùng, về Việt Nam vài lần và tự xóa bỏ căn cước tị nạn, khóc lóc như là đứa trẻ trước mặt bọn cán bộ cộng sản, thật là nhục nhã, còn đâu phẩm cách con người, chứ chưa nói đến tác phong của người lính Việt Nam Cộng Hòa, với tấm gương Trần Bình Trọng:" thà làm quỷ nước nam, còn hơn làm vương đất bắc". Các anh em quân nhân, nhất là cùng binh chủng Biệt Động Quân, cảm thấy đau lòng khi trong hàng ngũ có Nguyễn Phương Hùng, đổi màu, đón gió, trở thành quân nhân quốc gia, thờ ma cộng sản. Ấy thế mà Nguyễn Phương Hùng cảm thấy hãnh diện, niềm tự hào của tên phản bội đê hèn, là hạng người mà bất cứ xã hội nào cũng khinh khi, sớm đầu tối đánh. Ngay cả những đồng chí mới của Nguyễn Phương Hùng cũng không bao giờ tin được hắn, nhưng trong giai đoạn nầy, đảng cộng sản dùng thân xác của anh lính Biệt Động Quân đón gió để thực hiện mục đích tuyên truyền. Chính cá nhân Nguyễn Phương Hùng cũng có thể là không nhận ra sự thâm độc của đảng cộng sản, như con chó được chủ nó ném khúc xương để ngoan ngoãn nằm gọn trong thòng lọng và sau đó bị đập đầu, xẻ thịt cho một tiệc nhậu, cái băng Youbube mà Người di tản buồn năm nào, Biệt Động Quân Sát như bài ca hành khúc, bị Nguyễn Phương Hùng hạ nhục thành Biệt Động Quân khóc như đứa trẻ lên ba tại một phòng họp ở đảo Song Tử Tây, đưa Nguyễn Phương Hùng thành thân bại danh liệt, xú danh muôn đời, nhất là sau đó trở sang Hoa Kỳ, sống trong vùng đất tự do mà hầu hết mọi người nguyền rủa kẻ phản bội. Đảng cộng sản đã giết Nguyễn Phương Hùng bằng cái youtube ấy, hắn lại hãnh diện và cám ơn kẻ giết mình. Nhưng nếu Nguyễn Phương Hùng trở về Việt Nam, sống trọn vẹn với tấm lòng mê đảng, hiếu với bác như Trần Trường, thì trong tương lai, bị trấn lột, phải bỏ của chạy lấy người, như nhiều kẻ lập công dâng đảng từ trước, trở về và bị vắt chanh bỏ vỏ. Nguyễn Phương Hùng ngây thơ, dù làm báo lâu năm với nghề ký giả tự do ở Hoa Kỳ, hắn không biết hay cố tình không muốn biết con tàu Việt Nam Thương Tín, đã đến bến bờ tự do mà còn quay về và tất cả đã bị đảng tống vào tù. Nếu Nguyễn Phương Hùng về Việt Nam cách đây 35 năm trước, thì hắn không bao giờ nói là hối tiếc là không về sớm để phục vụ chế độ cộng sản. Những nạn nhân Việt Nam Thương Tín vẫn còn hổ thẹn và hối tiếc sau khi trở về quê hương. Những bạn lính may mắn khác, vượt biển, đi bằng đường bộ thành công, đến bến bờ tự do. Sau bao năm lăn lóc nơi xứ người, thành công trên nhiều lãnh vực, bỗng trở về, mang tiền về giúp đảng cộng sản từ nhiều năm qua, họ trở thành khách cung cấp tiền thường trực hàng năm cho chế độ cộng sản, giúp đảng vượt qua những khó khăn kinh tế, nợ nần lút đầu, nên tránh được sụp đổ từ lâu, khi cạn kiệt tài chánh, là bài toán chung cho sự sụp đổ các chính quyền trên thế giới.  Một số tù cải tạo, sống sót, được Hoa Kỳ cứu vớt theo chương trình O.D.P, sau thời gian định cư, quay về, kết bạn với những kẻ đã từng hành hạ, mạt sát trong các nhà tù, lương tri của con người không nằm trong ấy, ngay cả thú vật cũng không quên sau vài lần đánh đập nó, nhưng các anh quân nhân H.O trở về, kết bạn mới với cán bộ, trở thành đồng chí, kiêm mạnh thường quân trong các tiệc, sáng nhậu với ủy ban nhân dân, chiều công an đãi tiệc... đó là những đồng tiền hưu dưỡng được chính phủ Mỹ chu cấp để sinh sống, hay những món tiền hưu sau nhiều năm làm việc, thay vì chi cho gia đình, giúp cho các bệnh viện sở tại để chửa trị, trong đó có phúc lợi gia đình và cá nhân mình.... thì các anh lại tiêu xài cho cán bộ cộng sản để mua sự an toàn trong thời gian lưu lại, với nhiều ly do như thăm gia đình, hú hý với gái tơ, du lịch...Những quân nhân như Phạm Tín An Ninh, sau 9 năm tù, quay về để làm quen với những kẻ hành hạ trước đây, còn viết sách ca tụng quản giáo và giúp đỡ cả con quản giáo nữa. Một số bạn bè của tôi cho biết ở nước Úc, chính phủ ưu ái dành cho quân nhân đồng minh quyền lợi, được cấp hưu dưỡng từ bộ cựu chiến binh, nhưng đã có nhiều anh đã dùng 11 tháng trong năm số tiền cấp dưỡng để sống tại Việt Nam, đó là tiền đóng thuế của dân Úc, lại được các anh nuôi chế độ cộng sản. Theo nhiều người biết, nhiều quân nhân đã quay về, mua nhà, chỉ sang Úc 1 tháng cho hợp chính sách và trở về sống 11 tháng còn lại trong năm, các anh ấy là đồng chí, chứ không còn là chiến hữu nữa. Tại sao những quân nhân ở đây không báo cho chính phủ Úc biết những người như thế?. Một số quân nhân quay về Việt Nam thường viện lý do là có quan hệ bang giao, các cựu chiến binh đồng minh ở Hoa Kỳ, Úc...trở về Việt Nam du lịch, vì họ có nguồn gốc khác với các quân nhân VNCH, chúng ta ra đi vì chế độ cộng sản, nay không thể viện lý do bang giao, là quốc tịch được ban cấp để trở về nơi mà chúng ta cho là nguy hiểm, không thể quay về.... đó là trường hợp một giàn dây leo, có cây mướp, bầu, khổ qua...chung một giàn, nhưng khác giống. Những người tỵ nạn cộng sản năm nay, trở về an toàn, thì đã tự mình xé bỏ căn cước tỵ nạn chính trị, chính phủ các nước ban cấp quyền công dân, nhưng họ cũng có quyền thu hồi khi cần và xét thấy những người được cấp vi phạm luật, giống như thu hồi giấy phép thương nghiệp, hành nghề luật sư, bác sĩ...của những kẻ vi phạm luật.Kẻ thù cộng sản đã đạt thắng lợi lần nữa sau cuộc chiến Việt Nam, không phải chúng tài giỏi, nhưng là do trong hàng ngũ quốc gia, có một số người đón gió trở cờ, đặt cá nhân trên tổ quốc, trở thành những kẻ phản bội. Trước năm 1975, chính sách chiêu hồi của chính phủ miền nam đã cải hóa hàng chục ngàn cán binh trở về với chính nghĩa quốc gia. Nhưng phía cộng sản cũng có cái gọi là: trở về với nhân dân và cách mạng, thực tế là con số người giác ngộ cách mạng không nhiều, đa số là những kẻ nằm vùng trong hàng ngũ quân đội, chính quyền bị lộ nên phải bỏ vào bưng để an toàn, hay những tên gây tội phạm hình sự, sợ bị pháp luật chế tài, nên vào rừng để trốn tránh. Vào những ngày gần cuối cuộc chiến, có một số quân nhân phản bội, nằm vùng như Nguyễn Thành Trung, quay súng làm phản, được cộng sản cấp giấy " Tiền Khởi Nghĩa", số người nầy đa số là gia đình cán bộ cộng sản, được móc nối bỏ hàng ngũ để sau nầy được an toàn.Ngày nay, sau cuộc chiến, các quân nhân may mắn thoát khỏi tay kẻ thù, nay trở thành "tiền khởi nghĩa", trở về làm đồng chí của những kẻ chiến thắng thời cơ, mang tiền về đóng góp cho bọn tư bản đỏ tại Việt Nam và đã thành kẻ phản bội. Đây là những tâm tình của một người lính Việt Nam Cộng Hòa, nhắn gởi những ai còn lương tri và đồng thời xác định lập trường, bảo vệ chính nghĩa quốc gia, từ nay những kẻ phản bội, trở cờ, không còn là chiến hữu nữa../.
ĐỖ VĂN XUÂN
( Người lính chưa nhận chứng chỉ giải ngũ)25.07.2012

3 comments:

  1. Tám lần khóc của người sáu mươi năm xa xứ
    Lần đầu tiên trở lại Hà Nội sau 57 năm xa cách, nhà báo Nguyễn Phương Hùng của tờ kbchn. com đã khóc thổn thức như đứa trẻ 8 tuổi năm xưa di cư vào Nam. Đây cũng là lần đầu tiên ông trở lại thành phố Hồ Chí Minh sau 36 năm.

    Nhà báo Nguyễn Phương Hùng (ngoài cùng bên phải) tại chùa Tây Phương.

    Lý giải cho sự trở về muộn mằn này, ông viết: “Lúc ra đi, tôi không hề có sự lựa chọn vì bố mẹ dẫn đi đâu thì đi theo đó. Nhưng ngày về quả là một sự suy nghĩ đắn đo. Ngày 30-4-1975 tôi đã bỏ Sài Gòn vì không có sự lựa chọn. Bỏ quê hương xứ sở ra đi là một quyết định không dễ, nhất là ngày đi thì có nhưng ngày về thì không. Đáng nhẽ tôi phải trở về ngay sau khi Việt Nam và Hoa Kỳ bình thường hóa quan hệ. Ngày đó không về nên nghĩ rằng thôi đã lỡ cho lỡ luôn”.

    Dịp phỏng vấn với cựu Tổng lãnh sự Việt Nam tại San Francisco Lê Quốc Hùng đã làm ông thay đổi thái độ. Chính sự cởi mở của nhà ngoại giao này với lời mời gọi: “Các anh hãy về một lần cho biết”, ông Nguyễn Phương Hùng đã quyết định trở về Việt Nam trong phái đoàn nhà báo Việt tại Mỹ về dự Hội thảo “Bảo tồn Bản Sắc Văn Hoá Việt Nam và giữ gìn tiếng Việt” do Bộ Ngoại giao tổ chức.

    Tám lần rơi nước mắt

    Những cảm xúc không kìm nén được của người con 57 năm xa quê đã được ông ghi lại trong cuốn hồi ký của mình, một sự liệt kê nhưng đầy cảm xúc.

    Lần thứ nhất, khi người nữ tiếp viên hãng máy bay Hàng không Việt Nam loan báo máy bay đang đi vào không phận Việt Nam. Tự nhiên trong lòng nao nao và xao xuyến, tôi cố gắng kiềm chế xúc động bằng cách tập trung tư tưởng định thần nhìn lên trần phi cơ.

    Nhưng Vũ Hoàng Lân (chủ nhiệm của truyền hình Phố Bolsa TV một nhà báo ở hải ngoại, cùng đoàn) đã nhìn thấy những dấu hiệu này (có lẽ vì vậy mà Lân đã cố tình ngồi cạnh tôi?) chuẩn bị máy quay phim và phỏng vấn. Hai hàng nước mắt đã chảy dài khi tư tưởng đã mất nghị lực tập trung kiềm chế.

    Lần thứ hai, sau khi lấy hành lý và chuẩn bị lên xe khách của Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài, Lân phỏng vấn tôi lần nữa. 57 năm tôi xa Hà Nội khi còn bé tí (8 tuổi) hỏi sao không bồi hồi nhớ lại căn nhà số 8 đường Trịnh Hoài Đức phố Hàng Đẫy.

    Tôi còn nhớ những lúc theo cậu út nhảy xe điện lên Ô Cầu Giấy, cắp sách đi học trường Lý Thường Kiệt ăn cháo lòng buổi sáng lạnh, rồi lên chùa Một Cột, sân banh Septo, chợ Con Bò lần lượt hiện ra trước mặt khi đứng ở cổng phi trường Nội Bài. Tháng 8-1954, tôi theo gia đình lên phi trường Bạch Mai di cư vào Nam, chỉ còn nhớ được như vậy trong nước mắt nhạt nhòa.

    ReplyDelete
  2. Lần thứ ba, tại chùa cổ Tây Phương trên đường đi Sơn Tây tôi lại khóc khi nhìn thấy cảnh chùa âm u mang đầy vẻ thoát tục, và dân chúng bán buôn vẫn còn lam lũ. Tôi khóc khi thắp nhang vái Phật dù rằng tôi là một người Công Giáo.

    Lần thứ tư, tôi khóc tại đền thờ vua Ngô Quyền, “một đất hai vua” vì oai khí của tổ tiên. Vua Ngô Quyền và vua Phùng Hưng.

    Lần thứ năm, tôi khóc khi đang trên tàu ra vịnh Hạ Long qua lời giới thiệu của các anh chị trong ban tổ chức, tôi được biết nơi đây sắp được vào danh sách 1 trong 7 tân kỳ quan thế giới. Quê hương là một thứ tình cảm không hương vị, không thấy, không nghe nhưng như là một lời mời gọi thiết tha đầy tình tự. Tôi khóc và hứa khi về lại Hoa Kỳ tôi sẽ đưa lên website KBCHN địa chỉ để bầu cho Vịnh Hạ Long trở thành kỳ quan của thế giới. Ít ra mình cũng góp được một giọt nước mắt mừng vui.

    Lần thứ sáu, tôi khóc khi đặt chân đến phi trường Tân Sân Nhất. Nơi mà 57 năm trước tôi từ Bắc di cư vào Nam và 36 năm trước cũng từ nơi đây tôi đã giã từ để “Bao nhiêu năm rồi mình đã ra đi.” Tôi khóc vì sau 36 năm Tân Sân Nhất quả là một đứa bé đã trưởng thành rộng lớn, sang trọng và đẹp hơn những phi trường ngoại quốc khác như Edmonton, Vancouver, Alberta ...v...v... mà tôi đã có dịp đi qua.

    Nguyễn Phương Hùng là chủ trang web kbchn.com có ảnh hưởng trong cộng đồng người Việt tại Mỹ. Tháng 9 năm 2011, ông là thành viên đoàn báo chí Việt tại Mỹ được Bộ ngoại giao Việt Nam mời về nước dự hội thảo.


    Lần thứ bảy tôi khóc khi trở về Long Khánh thăm mộ bố mẹ. Có lẽ đây là trận khóc dài nhất của đứa con bất hiếu ra đi không về chịu tang bố mẹ chỉ vì lý tưởng hão huyền. Tôi đã khóc từ lúc thắp nhang trên bàn thờ trong nhà đứa em út và ngày hôm sau ra thăm hai ngôi mộ bố mẹ đang nằm cạnh bên nhau. Hi vọng ông bà cũng vui khi biết con mình đã thật sự trở về quê hương. Lẽ dĩ nhiên tâm trạng đau lòng não ruột. Đáng lẽ mình nên về khi bố mẹ còn sống phải không?

    Lần thứ tám, trên đường từ khu sinh thái Cần Thơ trở về thành phố Hồ Chí Minh, trên xe buýt có đông đủ mọi người. Tôi nghĩ ngày hôm sau chưa chắc đã có đủ anh chị em nên tự động đứng dậy buột miệng xin phép tất cả anh em báo chí trong đoàn được phép đại diện để nói lời từ giã. Tôi cám ơn Ban tổ chức và các anh chị em thuộc ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài.

    Lẽ dĩ nhiên tôi không quên cám ơn chính phủ Việt Nam đã có những kế hoạch tổ chức một buổi hội thảo báo chí với đề tài rất phong phú và mang nặng tính dân tộc “Bảo tồn Bản sắc Văn hóa Việt Nam và giữ gìn tiếng Việt”. Nói xong tôi cũng lại bùi ngùi xúc động khi nghĩ đến buổi chia tay ngày hôm sau.

    Mới về lại nhớ Việt Nam

    “Mới về Mỹ đã nhớ VN quá. Có lẽ Tết tôi sẽ về nữa” - nhà báo Nguyễn Phương Hùng gửi email cho tôi. Ông ao ước một lần nữa trở lại Việt Nam để thực hiện hành trình xuyên Việt. Cuốn hồi ký “Quê Hương và Nước Mắt” đã được ông viết sau chuyến trở về này và hi vọng được tiêu thụ mạnh tại Việt Nam. Hiện ông đang kiếm người bán tác quyền.

    ReplyDelete
  3. Bài viết trên trích từ Báo Cộng Sản tại Việt Nam

    ReplyDelete