Tuesday, September 19, 2017

In response to the preliminary showing of film “The Vietnam War” Dr. Nguyen Ngoc Sang - Trans VDH - Posting PH

 Lt. Hoa Pham RVN Special Operations 
In response to the preliminary showing of film “The Vietnam War”
Dr. Nguyen Ngoc Sang

I was fortunate to receive invitation from the PBS television station and local library to join the discussion panel about the film “The Vietnam War” by Ken Burns and Lynn Novik, after ten years collecting documents for the 18 parts “Vietnam War”. The movie will be played on the 17 September, 2017 on the PBS.
Estimated around 200 people attended mostly American except me and my assistant, a young medical doctor Quyen Huynh. I felt uneasy but decided to accept the invitation. It was an opportunity to speak out for the service men of the Republic of Vietnam (South Vietnam). This is not an easy task, especially my English.
After the movie, members of the discussion panel were asked a question. In the movie, a former NVA soldier was interviewed and he said that in the Vietnam War, there was no winner. The discussion monitor asked me, what do I think about this? Before answering, I expressed my point, to find out who was the winner, who was the loser, there were three principle views:

The goal for joining the war.
The casualties
Evaluation of the war.

The goal for joining the war
1. The US joined the war because wanted to control People Republic of China (PRC). According to Pentagon papers, an official study about the US involvement in Vietnam from 1945 to 1967 by Daniel Ellsberg and posted in the New York Times in 1971. The main reason was not protecting the independent of South Vietnam. Protecting the independent of South Vietnam lied inside the strategy of stopping the mainland China (PRC). This document longs about 4000 pages and was classified as top secret. It was declassified on the 4 of May, 2011 in the Richard Nixon library in California.
2. The goal for North Vietnam was to liberate South Vietnam by force as the first step for the expansion of communism in Southeast Asia, under the leadership of Ho Chi Minh, the leader of the SEA communist party since 1932. This is coincident with statement from the late General Secretary Le Duan “We fought the US for Soviet Union, China”.
3. The goal for the leaders of South Vietnam (RVN) was to defend the south against the north which received strong supports from Russia, China and Eastern Europe nations, and Cuba. The weaker South Vietnam accepted and request supports from the US and the free world.

B. The casualties
1. The US lost 58,307 service men, spent 168 billion of dollars (other source, 1,020 billion), 303,604 wounded and 1,948 missing in action. At the highest, the US had 543,000 men in Vietnam.
2. North Vietnam lost 950,765 men, nearly 600,000 wounded men. The number of missing in action was not clear but around 300,000. During the war, North Vietnam was listed as one of the five poorest countries in the world. The Vietnam War also caused death to 2 million Vietnamese civilians.
3. South Vietnam lost 275,000 men and 1,170,000 wounded soldiers. There was no account for missing in action, and surrendered on the 30 of April 1975.

C. Who won? Who Lost?
1. From my analysis above, the US as achieved the goal, controlling China. To me, the US won.
2. North Vietnam lost nearly 1 million men, 600,000 wounded and 300,000 missing in actions, 2 million innocent civilians. The cost was too high, they lost.
3. South Vietnam surrendered on the 30 of April, 1975 was also the looser.
According to General Frederick C. Wayand on an interview on June 12, 2006, the lost of Vietnam War not because of the service men but from the political leadership in Washington D.C.. They (RVN) won on the battle fields but lost from the betrayal of the Allied. But to me, the US has accomplished the goal of controlling China. They pulled out of the war by the costs of any sides including their own men.
My conclusion, both North and South Vietnam were losers. One auditor raised a question about the psychological effect of the war and I simply answered “The winners always consider the losers are enemies, even the war already ended 42 years.”
The movie still show old propaganda even the film producers spent 10 years in collecting war documents. The picture of Maj. Gen. Nguyen Ngoc Loan executed VC Bay Lop on the street of Saigon. The conviction of First Lt. William Calley killing 128 Vietnamese civilians, and the Napalm bombs caused casualties for Vietnamese villagers, etc… I told auditors that VC shelled mortars into elementary school Cai Lay on March 9, 1974 caused casualties for nearly 200 children, and why these film makers did not know this fact? During the Tet Offensive 1968, the communists murdered nearly 6,000 innocent people, this story had been well known to the world, but the PBS television station? The movie insisted that Dow Chemical making Napalm bomb for killing villagers. I told the auditors that was not true, the case Ms. Kim Phuc was a mistake such as US airplane mistakenly dropped a bomb on Chinese Embassy during the Kosovo War in 1999, also during the wars in Afghanistan, Syria, etc… also on friendly units. In the war, unfortunately, those mistakes happened. 
After the panel discussion, Mr. Bill Laurie met me and said that the VC Bay Lop was a terrorist who killed 6 family members of RVN officers therefore executing Bay Lop did not violate Geneva Convention.
American might pulled out before 1969 if the US commanders had another military tactic differed than “Search and Destroy” that Gen. Westmoreland had deployed for some years. Many military analysts criticized the tactic using large, modern units in search for enemy’s units were not suitable. The NVA at that time tried to avoid US military power, and retreated deeper into the jungle, mountainous and neighboring countries Laos, Cambodia to preserve their strength.
If the US employed great generals like Harold K. Johnson, Frederick C. Weyand, etc…, probably American soldiers returned home earlier with lower casualty, after accomplished the goal of controlling China. Also the casualties on both sides of Vietnam would be lower.
The military assistant for South Vietnam had contributed to the US’s “hand cleaning” program. From 2.8 billion in 1973 to 1 billion for 1974 then 300 million for 1975. Finally, in December 1975, US Congress decided to cut all military assistant, 55 days later South Vietnam fell.
This movie only reflects one side story. It is not worth to watch. I hope, Burns and Novick read this article and look at the matter thoughtfully, so the public can see the real story of the Vietnam War.
Sept. 5, 2017
Dr. Nguyen Ngoc Sang - Trans VDH - Posting PH
Lời phản biện tại buổi trình chiếu sơ lược Phim The Vietnam War
TS.Nguyễn Ngọc Sẵng
- Tôi may mắn được đại diện đài truyền hình PBS và Thư Viện địa phương mời vào Ban Điều Hành Thảo Luận (discussing panel) về phim The Vietnam War do hai nhà làm phim Ken Burns và Lynn Novick bỏ ra mười năm thu thập tài liệu để làm ra cuốn phim 18 tập nầy. Phim sẽ được trình chiếu vào ngày 17 tháng 9 năm 2017 trên Đài Truyền Hình PBS của Mỹ.
Trước lượng khán giả khoảng hơn 200 người, toàn là người Mỹ (trừ cô phụ tá tôi là một bác sĩ trẻ, Quyên Huỳnh). Tôi rất áy náy, nhưng quyết định nhận lời vì nghĩ rằng đây là cơ hội để nói lên quan điểm của Người Lính Việt Nam Cộng Hoà về Chiến Tranh Việt Nam. Tôi lên đường vì ý niệm đó dù biết sẽ không dễ dàng, nhất là ngôn ngữ.
Sau phần trình chiếu, họ hỏi mỗi người trong Ban Điều Hành Thảo Luận một câu. Trong phim có một cựu chiến binh Bắc Việt, tên Bảo Ninh được phỏng vấn, và ông nói rằng trong cuộc chiến tranh Việt Nam KHÔNG có người thắng (no Winners). Người điều khiển chương trình hỏi tôi nghĩ gì về ý kiến nầy?
Trước khi trả lời, tôi trình bày nhận định rằng muốn biết ai thắng, ai thua phải biết ít nhất ba (3) điều căn bản:
(1) mục tiêu tham chiến của các bên,
(2) Sự tổn thất mà họ trả giá,
(3) và đánh giá trên tổng thể do cuộc chiến gây ra.
A. Mục Tiêu Tham Chiến
Mỹ tham gia cuộc chiến vì muốn KIỀM CHẾ Trung Cộng, theo tài liệu Pantagon Papers, một nghiên cứu chính thức của Bộ Quốc Phòng Mỹ về sự tham dự của Mỹ tại Việt Nam từ 1945 đến 1967 do ông Daniel Ellsberg thực hiện và được công khai trên tờ The New York Times năm 1971, chủ yếu không nhằm bảo vệ sự độc lập của Miền Nam. Bảo vệ Miền Nam là chiến thuật trong chiến lược ngăn chận Tàu. Tài liệu nầy dài khoảng 4000 trang và được liệt kê là Tối Mật và được giải mã ngày 4 tháng 5 năm 2011 tại thư viện của Tổng Thống Richard Nixon tại California.
. Mục tiêu của Bắc Việt là Giải Phóng Miền Nam bằng vũ lực để Làm Bàn Đạp cho cuộc bành trướng của cộng sản quốc tế xuống vùng Đông Nam Á. Việc nầy do Hồ Chí Minh thực hiện với sứ mạng là người lãnh đạo cộng sản Đông Dương từ năm 1932. Và điều nầy hoàn toàn phù hợp với lời tuyên bố của Tổng Bí Thư Lê Duẩn "Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Sô, Trung Quốc", nếu câu nói nầy đúng sự thật. Đây là sứ mạng của những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam
3. Mục tiêu của những nhà lãnh đạo Miền Nam là bảo vệ độc lập, chủ quyền
Miền Nam chống lại sự xâm lăng của cộng sản Miền Bắc với sự viện trợ tối đa của Nga, Tàu và khối cộng sản Đông Âu, kể cả Cuba. Nhưng vì thế yếu họ chấp nhận và yêu cầu Mỹ và khối tư bản viện trợ để họ bảo vệ lãnh thổ, và dân chúng theo họ.
B. Những Tổn Thất Của Các Bên
1. Phía Mỹ có 58.307 binh sĩ tử trận, chi tiêu 168 tỷ Mỹ kim (có tài liệu nói 1020 tỷ), 303.604 binh sĩ bị thương, 1948 binh sĩ mất tích và lúc cao điểm của chiến tranh có 543.000 binh sĩ tham chiến. Khi chiến binh Mỹ từ chiến trường Việt Nam về bị dân chúng khinh thị, không đón tiếp trọng thể như những binh sĩ tham gia trong những cuộc chiến ngoại biên khác. Và vết thương chiến tranh chưa hoàn toàn hàn gắn được
2. Phía Bắc Việt có 950.765 binh sĩ tử trận, gần 600.000 bị thương, số mất tích không có con số rõ ràng, ước tính khoảng 300 ngàn người... Trong chiến cuộc, Miền Bắc được xếp vào hạng 1 trong 5 quốc gia nghèo nhất thế giới. Và cuộc chiến do Miền Bắc gây ra làm thiệt mạng 2 triệu thường dân.
3. Phía Việt Nam Cộng Hoà có 275 ngàn chiến sĩ thiệt mạng, khoảng 1.170.000 người bị thương, không có con số mất tích được liệt kê và ngày 30 tháng 4 năm 1975 họ đầu hàng vô điều kiện.
C. Ai Thắng? Ai Thua?
1. Từ những phân tích trên, tôi trình bày quan điểm riêng rằng Mỹ đã đạt được mục tiêu Kiểm Chế Trung Cộng, vậy Mỹ là người THẮNG.
2. Cũng từ phân tách nầy, tôi trình bày cho thính giả rằng Bắc Việt hy sinh gần 1 triệu binh sĩ, gần 6 trăm ngàn người thương tật, 300 ngàn người mất tích, làm 2 triệu thường dân bị chết oan và biến đất nước thành 1 trong 5 nước nghèo nhất thế giới, vậy Bắc Việt là người THUA vì phải trả giá quá đắt mà Trung Cộng vẫn không nhuộm đỏ được vùng Đông Nam Á. Họ THUA vì không đạt được mục tiêu.
Việt Nam Cộng Hoà đầu hàng vô điều kiện ngày 30 tháng 4 năm 1975 là người THUA.
Theo bài phỏng vấn của Tướng Frederick C. Weyand ngày 12 tháng 6 năm 2006 thì cuộc chiến bị thua không phải do quân đội kém cỏi mà do những người lãnh đạo chính trị ở Washington. Họ thắng trên chiến trường, nhưng thua vì sự bội ước của đồng minh. Nhưng theo thiển nghĩ thì sau khi Hoa Kỳ đã hoàn thành mục tiêu kiềm chế Trung Cộng, họ rút lui bằng sự trả giá của nhiều bên, trong đó có cả binh sĩ của họ.
Kết luận sau cùng của tôi với cử toạ là cả hai phía người Việt đều là kẻ thua, nhất là dân tộc Việt Nam là người thua trong cuộc chiến tranh ủy nhiệm của người cộng sản do Hồ Chí Minh, người cộng sản quốc tế, thực hiện sứ mạng trên sự đau xót vô vàn của dân tộc, làm kiệt quệ đất nước và tạo vết thương lịch sử dù 42 năm rồi vẫn chưa lành và không biết có cơ hội nào để lành vết thương dân tộc nầy.
Một cử toạ hỏi tôi về hậu quả tâm lý hiện tại của cuộc chiến, tôi chỉ đơn giản trả lời "bên thắng cuộc vẫn coi bên thua cuộc là kẻ thù cho dù chiến tranh đã chấn dứt 42 năm rồi".
Cuốn phim vẫn trình bày những sự kiện mang tính cách tuyên truyền củ rích dù họ bỏ ra 10 năm sưu tập tài liệu, phỏng vấn một số người trong và ngoài nước. Vẫn trưng tấm hình Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan bắn tên Việt Cộng Bảy Lốp trên đường phố Sài Gòn, vẫn bản củ kết tội tên Trung úy William Calley sát hại 128 thường dân, vần chuyện thả bom napalm vào một số làng mạc gây thương tích cho thường dân v.v..., nhưng tôi nói thẳng với họ rằng Việt Cộng pháo kích vào trường tiểu học Cai Lậy ngày 9 tháng 3 năm 1974 làm thiệt mạng gần 200 em học sinh tiểu học sao đoàn làm phim không biết?, trong trận Tết Mậu Thân người cộng sản sát hại gần 6 ngàn đồng bào vô tội tại Huế, sự kiện chấn động cả thế giới mà đài truyền hình PBS không hay? Phim vẫn cho rằng công ty hoá chất Dow Chemical sản xuất bom Napalm để dội vào làng giết hại dân lành, tôi thẳng thắn nói với họ rằng bom Napalm không chế tạo để giết dân lành và vụ cô Kim Phúc là một trong những nhầm lẫn trong chiến trường như Mỹ đã từng nhầm lẫn ném bom trúng tòa đại sứ Trung Cộng tại Kosovo 1999, thỉnh thoảng ném bom nhầm tại Iraq, Afghanistan, Syria v.v..., Thậm chí họ còn ném bom nhầm vào những đơn vị quân đội của Hoa Kỳ, bắn nhầm binh sĩ Hoa Kỳ v.v..., trong chiến tranh không thế nào tránh nhầm lẫn được. Thế mà bọn truyền thông dòng chính vẫn cố tình vu khống một cách lố bịch, không chút liêm sỉ những sai lầm mà ai cũng có thể nhận thấy. Thảo nào Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump miệt thị họ không oan chút nào.
Sau buổi hội thảo, một sử gia Mỹ tên Bill Laurie gặp tôi và ông nói Bảy Lốp là tên khủng bố đã sát hại 6 người thân của viên chức VNCH, nên bắn Lốp là không vi phạm công ước Geneve.
Có thể đáng lẽ người Mỹ đã rút quân trước 1969 nếu người tư lệnh chiến trường Việt Nam của họ có chiến thuật đúng đắn, khác với chiến thuật "Truy tầm, tiêu diệt" mà Tướng Westmoreland, người được báo chí gọi là vị Tướng bại trận tại Việt Nam (The General Who Lost Vietnam) áp dụng trong nhiều năm. Những nhà bình luận quân sự chỉ trích chiến thuật dùng lực lượng hùng hậu để truy lùng giặc của Westmoland là không đúng. Chiến thuật nầy chỉ có kết quả khi đối phương chấp nhận đương đầu, nhưng quân Bắc Việt vào thời điểm đó, họ tránh né trong những cuộc hành quân lớn, họ rút sâu vào rừng hoặc vượt qua biên giới Cao Miên, Lào để bảo toàn lực lượng.
Nếu họ sử dụng những vị Tướng tài như Tướng Harold K. Johnson, Frederick C. Weyand, v,v,. thì có lẽ người lính Mỹ đã hồi hương sớm, ít thiệt hại sau khi đã hoàn thành mục đích Kiềm Chế Trung Cộng. Và mức độ thiệt hại mà quân đội hai phía Việt Nam sẽ ít hơn, nhất là con số thiệt hại nhân mạng dân lành sẽ thấp hơn, mức độ nghèo nàn, đói rách, lạc hậu của người dân Việt Nam sẽ ít hơn, và trên hết hận thù không dai dẳng như ngày hôm nay.
Vấn đề viện trợ quân sự cho Miền Nam cũng góp phần trong chánh sách "phủi tay" của Hoa Kỳ. Từ con số 2.8 tỉ năm 1973, còn 1 tỉ năm 1974 và 300 Triệu cho năm 1975. Và cuối cùng, tháng 12 năm 1974 quốc hội Hoa Kỳ quyết định cắt hết viện trợ quân sự, chỉ 55 ngày sau là Việt Nam Cộng Hoà sụp đổ. Không có quân đội nào đánh giặc mà không có vũ khí, hoặc viện trợ vũ khí, chỉ trừ "truyền thuyết" Quân Giải Phóng với tay không bắt được máy bay Mỹ.
Không ai kéo lịch sử lùi lại được. Người gây ra cuộc chiến vì nhiệm vụ quốc tế cộng sản phải thành khẩn thú nhận trách nhiệm lịch sử Không chấp nhận hôm nay, trong tương lai lịch sử cũng sẽ ghi lại bởi chính con cháu chúng ta, họ đọc lịch sử từ hai phía, họ đọc lịch sử thế giới, họ sẽ viết lại sự thật mà thế hệ cha ông họ đã trải qua. Đó là chính sử chứ không phải tài liệu tuyên truyền, xuyên tạc, bóp méo sự thật mà người cộng sản dùng bạo lực để bóp méo và gọi là lịch sử.
Họ phải thành tâm Hoà Giải Hoà Hợp với những nạn nhân của họ, với đồng bào trong nước để xây dựng lại sức mạnh dân tộc để chống lại giặc Tàu. Làm chậm trễ sẽ mất nước và tội của họ sẽ chồng chất thêm với đất nước và dân tộc.
Đây là bộ phim phản ảnh một phía, trình bày phân nửa sự thật, không xứng đáng bỏ thời giờ xem. Điều nầy tôi đã viết trên Yahoo, nhưng 15 phút sau bị gỡ xuống. Hy vọng Burns và Novick sẽ đọc và nhìn lại vấn đề, nếu họ muốn trình bày một số khía cạnh thật về chiến tranh Việt Nam./.
TS.Nguyễn Ngọc Sẵng


  1. Sounds about right.RVN 3-67 to 1-70.1/5 1Mar.Div.

  2. Based on the Honest Comments I've Read. Thank You, I have better things to do than relive Lies from Individuals trying to make the TV Night Circuit

  3. https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=1346046942093367&id=100000642234927

  4. Thank you for presenting that fact based commentary but did anyone ever expect even handedness from PBS?